Vĩnh Hiếu – Đời Phi Công Trực Thăng: Bồng Sơn- Cao Điểm 601

phidoanthantuong_bia

 

Lời tác giả:

Gủi đến các bạn Không Quân một phi vụ đáng nhớ tại Bồng Sơn, Phù Cát.

Riêng tặng tất cả các bạn Hoa Tiêu Trực Thăng Võ Trang của KL/VNCH.

Vĩnh Hiếu
Phi Đoàn 215, Thần Tượng

Mới mười giờ sáng mà không khí đã bắt đầu oi bức, ánh nắng chói chang của miền Trung dần dần nung nóng vạn vật. Hai chiếc trực thăng võ trang ầm ĩ nối đuôi nhau trên phi đạo sẵn sàng cất cánh. Ngồi trong phòng lái, chiếc áo giáp nặng chình chịch đè nặng trên đùi ép chặt vào lồng ngực, tôi cảm thấy khó chịu nghẹt thở. Từ trong chiếc helmet mồ hôi chảy rịn xuống trán, cái nóng của Phù Cát vào mùa hè thật khủng khiếp.

Kiểm soát đồng hồ phi cụ một lần cuối, tôi nâng và đẩy nhẹ cần lái về phía trước lấy cao độ và vận tốc. Dưới sức nặng của hàng ngàn viên đạn mini-gun cùng hai bó rocket đầy ắp con tàu rung chuyển rời khỏi mặt đất. Phi đạo chạy dài trước mặt, hơi nóng lung linh bốc lên trên mặt nhựa đường đen bóng tạo nên ảo tưởng của một mặt nước . Lên tới 3 ngàn bộ, tôi nghiêng cần lái bay về hướng biển. Phi trường Phù Cát , những hangar khổng lồ, khu barracks, nhà cửa, bunkers…trông như những mô hình xinh xắn. Những chiếc máy bay nằm trên bến đậu cùng mấy chiếc khu trục, vận tải bận rộn lên xuống như những đồ chơi trẻ con…

Nhìn người hoa tiêu phụ đang theo dõi vào dãy đồng hồ phi cụ tôi bấm nhẹ nút intercom, chỉ về hướng biển:

-Cậu bay đi…

Gió lồng lộng thổi vào thân tàu hai bên hông của mở tung, nghe phần phật như tiếng reo vui của không gian chào đón. Châm điếu thuốc Capstan, mùi khói tỏa thơm lừng. Nhìn những sợi khói bay nhiễu loạn trong không khí tôi trầm tư suy tưởng. Những tháng năm rong ruổi trên đường mây rộng, bôn ba khắp nẻo chiến trường vùng II, lăn lộn từ mặt trận này đến mặt trận khác, cọ xát cùng hiểm nguy và chết chóc đã chai mòn cảm giác khiến tôi không còn những xúc động như buổi ban đầu khi phải lao vào vùng lửa đạn.. Những con tàu vỡ nổ, bạn bè bỏ nhau đi, những cơn say chiến trận, săn đuổi, tàn phá, máu và mùi vị chiến trường…Tất cả chỉ là nỗi dửng dưng như thói quen ăn, ngủ, làm việc mỗi ngày.

Phi vụ hành quân ở Qui Nhơn, Phù Cát, phần nhiều chỉ là phi vụ yểm trợ quân bạn qua những đụng độ nhỏ với du kích địa phương. Địa thế chiến trường phía Đông Quốc Lộ 1 chạy dài từ Bắc xuống Nam không hiểm trở như rừng núi trùng điệp vùng cao nguyên Ban Mê Thuột, Pleiku, Kontum. Đây chỉ là bình nguyên với những thôn xóm rải rác. Miền đất nghèo khó, sông khô suối cạn, cỏ cây èo uột không một màu xanh tươi. Khởi động một trận địa chiến nơi đây sẽ là một sự tự sát cho địch, không có chỗ ẩn núp và đường thoái không có, chúng sẽ làm mồi cho pháo binh hay khu trục.

Điếu thuốc vừa tàn thì hai chiếc trực thăng võ trang vừa đến vùng hoạt động. Bầu trời trong vắt, lác đác vài cụm mây trắng nõn, phía dưới là biển mênh mông một màu xanh lục. Những cồn cát trắng phau chạy dài dọc theo bờ. Những ngôi làng nho nhỏ nằm e ấp uống lượn những con suối xanh, bao bọc bởi những ô ruộng hình bàn cờ, yên bình hiền hòa dưới ánh mặt trời như chưa một lần bị tàn phá bởi bom đạn chiến tranh.

-Charlie, Charlie, Hổ gọi…

-Nghe năm, thấy hai bạn rồi….Hướng 11 giờ, cao độ 6000 feet, thấy Charlie chưa?

Tôi ngước đầu lên tìm. Chiếc C&C bay tít mải trên cao. Nhìn kỹ mải tôi mới nhận ra một chấm đen bay vòng vòng trên dãy núi trọc cao không quá hai ngàn bộ nằm chơ vơ giữa đồng băng trơ trụi. Ngọn cao nhất hướng Bắc, phía Nam thoai thoải ba ngọn đồi, dọc theo đỉnh xuống chân là con đường mòn dẫn đến căn cứ Hải Quân sát ngay mé biển với những mái tôn chấp chóa dưới ánh nắng chói chan. Mấy chiếc hải thuyền neo cạnh cầu tàu vẫn im lìm trong cơn ngủ mệt. Tôi nhấn intercom nói với người hoa tiêu phu:

-Mấy ông thần Hải Quân này sướng thật, suốt ngày ăn nhậu đồ biển. Bạn nhớ không lần trước biệt phái cho Bộ Chỉ Huy Duyên Hải, phi hành đoàn được ăn uống một bữa linh đình…

Có tiếng xè xè trong máy:

-Mãnh Hổ, Charlie. Bạn thấy ngọn núi cao phía Bắc không, nơi có khói đang bốc lên. Đó là căn cứ pháo binh bị mất tối hôm qua. Mình cần yểm trợ quân bạn tái chiếm, nghe rõ?

Tôi cầm cần lái bay về hướng đó:

-Có phải chỗ hình tam giác màu đất đỏ không? Trả lời?

-Đúng năm, cẩn thận đó, quân bạn đang bám sát vòng ngoài. Hổ đánh cho đẹp, đừng bắn ra ngoài đồn. Nghe rõ trả lời?

Giảm cao độ xuống thấp tôi bay sát gần đến đỉnh núi để quan sát rõ hơn. Ngọn núi trọc, ngay giữa đỉnh là một căn cứ hoả lực pháo binh hình tam giác, những công sự hình như đã bị đổ bể khá nhiều vì đạn pháo. Những cụm khói còn bốc lên chứng tỏ đã qua những lần giao tranh trước đó, nay thì im lìm bất động. Nhưng bunker cũng bị tan nát khá nhiều. Đêm qua căn cứ bị tràn ngập bởi địch quân, bây giờ bám trụ, nhất định tử thủ cao điểm nằm chênh vênh trên mỏm núi, chung quanh là vực sâu hay vách núi dốc ngược. Con đường mòn dẫn lên đỉnh chạy từ những ngọn đồi thấp hơn phía Nam đã bị địch cưa xẻ. Quân bạn đã vất vả vô cùng mới lên được vị thế bây giờ và hiện tại thì bị kềm chân tại chỗ.

Cao điểm nằm trên đỉnh núi, được mang tên đồi 601, nổi lên giữa đồng bằng là một điểm chiến lược vô cùng quan trọng. Từ vị thế cao, tầm quan sát quét được tất cả những hoạt động của phi trường Phù cát cùng mọi di chuyển trên Quốc Lộ 1. Địch chỉ cần đặt vài ba khẩu phòng không cũng như những đạn pháo thì có thể kiểm soát được một vùng rộng và có thể đe dọa căn cứ Hải Quân gần đó.

Hai phi tuần khu trục được điều động lên từ sáng sớm để yểm trụ cho quân bạn nhưng không hoạt động được vì quân bạn quá gần mục tiêu, phải cần sự chính xác tối đa.

Tôi nói vói người hoa tiêu phụ:

-Mục tiêu nhỏ như cái đít chén thế này thì mấy ông khu trục chắc chịu thua.

Nói xong tôi bấm nút liên lạc với chiếc số 2, nảy giờ đang lặng lẽ theo phía sau:

-Lấy trục Tây Đông, gió 280…

Tôi chăm chú nhìn vào mục tiêu một lần cuối rồi cho tàu chúi mủi lao xuống. Hai trái rocket đầu tiên như hai trái tên lửa phóng ra nổ vở tung lên trong hàng rào căn cứ. Chiếc tàu nghiêng hẵn về phía trái đưa hông cho người xạ thủ nhoài hẳn người ra ngoài, chỉ mủi mini gun sáu nòng siết chặt cò súng…Tiếng nổ của hàng ngàn viên đạn từ họng súng hướng về phía mục tiêu. Tiếng gầm thét của khẩu súng sáu nòng, tiếng vỏ đạn rời rào rào trên sàn tàu, tiếng động cơ, tiếng cánh quạt xé gió kêu phành phạch tạo thành một âm thanh khủng khiếp bên tai tôi. Máu trong người như sôi sục vì cơn say khích thích, chiếc phi cơ rung chuyển cùng nhịp cùng nhịp điệu của từng sợi giây thân kinh trong cơ thể.

Tiếng súng vừa dứt, con tàu đã bay ra khỏi tầm tác xạ, tôi ngậm miệng nuốt khan một làn hơi cho tai bớt ù, đoạn quay ngoái lại nhìn chiếc số hai đang chúi mủi xuống vào đỉnh núi. Bốn trái rocket phóng ra kéo theo những làn khói trắng phí sau, nổ lốm đốm trong vòng rào.

-Đẹp lắm. Tôi la lên.

Trên đỉnh núi, những đám khói mù quyện chung với bụi đỏ do sức nổ của nấy trái nổ bốc lên cao rồi theo gió dạt về hướng Tây tan loảng vào không gian. Bổng mắt tôi dừng lại nơi góc phía Đông của căn cứ: những điểm sáng nhấp nháy liên tục như ánh sáng phản chiếu từ một chiếc gương nhỏ chấp chóe dưới ánh mặt trời…Một cảm giác lạnh như luồng điện chạy dọc theo sống lưng tôi. Phòng không! Chỉ có phòng loại lớn mới có thể nhận thấy được dưới ánh sáng mặt trời như thế này.
-Hổ Hai, break, break…Phòng không, phòng không…Tiếng tôi lạc hẳn vì lo ngại cho chiếc số hai đang vô tư lao vào mục tiêu.

Nhìn qua người hoa tiêu mới nét mặt bất động, bình thản. Có lẽ anh ta chưa nhận thức được sự hung hiểm đang chờ đợi, chưa biết sự đe dọa của những khẩu phòng không cở lớn. Bàn tay tôi nắm chặc cần lái, mồ hôi rịn chảy. Từ giây phút này trận chiến đã đổi chiều. Kẻ thù mà chúng tôi phải đương đầu không phải là một nhóm du kích ô hợp mà là thứ kẻ thù có tầm vóc. Một đơn vị chính quy với hệ thống phòng không hạng nặng đang quyết tâm tử thủ cao điểm mà chúng đã bỏ máu xương ra để chiếm được. Tôi hốt hoảng:

-Charlie, Hổ gọi…

-Nói đi…

-Hổ ghi nhận có phòng không hạng nặng…

Từ ngày khoác lên mình bộ áo phi hành với hàng ngàn giờ bay trên chiếc trực thăng võ trang này, đối đầu với bao nhiêu mặt trận lớn nhỏ, tôi đủ kinh nghiệm để ý thức rằng chiếc UH-1 với vận tốc chậm, hỏa lực hạn chế chỉ hửu hiệu trong những phi vụ đổ quân, truy lùng du kích, đánh phá những mục tiêu nhỏ có giới hạn. Đối đầu trực tiếp với phòng không vùng trời trơ trụi này là một sự chênh lệch, không tương xứng, như trứng chọi đá. Tôi cố dè dặt để kềm hảm một thứ can đảm ngu xuẩn nào có thể làm cho phi hành đoàn của hai chiếc trực thăng này sẽ bị hy sinh một cách vô nghĩa. Nếu có đánh đổi tánh mạng, thì cũng phải đem một thành quả hay chiến công nào về cho quân bạn hay Tổ quốc.

Trong khả năng hạn hẹp của trực thăng võ trang, chúng tôi thường phải dùng những chiến thuật thích hợp với hoàn cảnh trận chiến để sống còn và có thể gây sự tổn thất cho địch. Trong những vùng núi rừng rậm vùng cao nguyên Pleiku, Bamethuot, Kontum hay Tam biên chúng tôi thường bay thật sát ngọn cây, làm những vòng quẹo gắt, đột xuất đánh mau đánh mạnh rút nhanh. Dưới những tàng cây che phủ kín, những chiếc trực thăng ồn ào bay vút qua đầu địch thật nhanh làm địch trở tay không kịp để bắn, tạo sự an toàn cho phi hành đoàn. Tôi còn nhớ tại Gia nghĩa, phía Tây Bắc Bamethuot, trong một phi vụ đổ viển thám: một chiếc tàu chỉ huy C&C dẫn đường cho một phi vụ thả toán Lôi Hổ gần đường mòn Hồ chí Minh. Chúng tôi hai chiếc trực thăng bay theo trong phi vụ dẫn đường và yểm trợ để bốc quân bạn lên nếu có đụng trận. Bay sát ngọn cây vào vùng khi gần tới mục tiêu, trước mặt tôi phát giác một con đường đất đỏ rộng đủ cho hai chiếc xe chạy ngược chiều thoáng hiện dưới mặt rừng già rậm rạp. Tim tôi như ngưng đập khi nhìn thấy những quân xa CS ngụy trang kỷ càng lủi vào những bụi cây để núp khi nghe tiếng động ầm ĩ của những con chim sắt trong vùng. Vừa bay vừa nhìn quan sát đưới những tàn cây rậm rạp, những căn nhà là lúp xúp khắp mọi nơi , thỉnh thoảng còn có vài con chó chạy rong đưa mỏ lên trời sủa, hay những con heo chạy sổ chuồng.

Bây giờ tại vùng đồng không mông quạnh này thì chiến thuật đó kể như vô dụng. Địch và ta đối đầu với nhau như hai anh cao bồi đấu súng, địch phơi lưng ta phơi bụng. Với những khầu phòng không, tối thiểu 12 ly 7, hai chiếc trực thăng võ trang này với tốc độ quá chậm có lẽ là mục tiêu quá dể dàng cho địch quân. Bay vòng phía Đông đỉnh núi, tôi suy nghĩ, những giọt mồ hôi rịn ra trên tráng. Nếu bay cao khỏi tầm súng địch thì những trái đạn rockets sẽ không còn chính xác và sẽ rơi không kiểm soát vào vòng vây quân bạn quanh đỉnh đồi, nếu đến gần hơn thì chúng tôi sẽ làm mồi cho những họng súng đang lăm le chực sẳn phía dưới. Tiến thoái lưỡng nan.

Tôi bay một vòng rồi quyết định đánh thử một pass ở cao độ vừa phải, những trái rockets thăm dò từ đầu tiên rớt rải rác khắp chu vi chiếc đồn hình tam giác này.

Nhìn trên cao những trái nổ tung bụi mù đỏ, rơi rải rác trên mặt đất, không ảnh hưởng gì đến địch quân đang cố thủ trong những hầm hố và công sự chắc chắn đào khắp chu vi của căn cứ. Tôi ý thức rằng muốn diệt được những ổ súng đó, những trái rockets phải được bắn bằng một độ chính xác tối đa, điều đó đòi hỏi chúng tôi phải bay thật gần mục tiêu mới có thể khả thi được.

Nhìn đồng hồ vừa quá mười giờ, ánh nắng gay gắt của mặt trời chênh chếch hướng Đông của đỉnh núi, tôi lóe ra một ý định. Bay một vòng về hướng Đông, từ bở biển trên cao độ tôi sẽ dùng mặt trời để làm phương tiện ngụy trang cho chúng tôi. Tôi sẽ đánh từ trên cao xuống, phía sau trên cao là mặt trời chói sáng, trước mặt dưới thấp là mục tiêu. Khi chúng tôi lao vào đầu địch xạ kích, chúng sẽ bị chói lòa mắt khi nhìn lên để bắn trả lại chúng tôi. Một ý kiến đã giúp cho tôi cảm thấy được an toàn đôi chút, nhưng chỉ có một đều làm cho tôi thất vọng khi nhận thấy chiều gió đang thổi từ ngoài biển vào, có nghỉa là chúng tôi sẽ bị gió đuôi, một điều tối kỵ nhất để bắn cho chính xác. Gió sau đuôi tàu thổi tới sẽ làm giảm sức nâng con tàu đang lao vào vùng tử địa, và có thể làm lệch những đường đạn đạo.

Không có một giải pháp nào tốt hơn, tôi ra gọi Hổ Hai vẩn kiên nhẩn bay khoảng cách sau lưng:

-Hổ Hai sẳn sàng chưa, cẩn thận cần chính xác đó…trả lời.

Không nghe gì cả ngoài một tiếng “xè” trong tần số tôi biết chiếc số hai đã hiểu. Tôi kiểm điểm lại phi cụ đồng thời bật hai nút rockets lên vị thế “on”. Từ tâm điểm của cái tam giác vây quanh công sự trên đỉnh núi, tôi vẽ một đường thẳng tuởng tượng tới mặt trời, con đường đó là trục xạ kích mà chúng tôi phải theo. Tất cả đã sẳn sàng, tôi cho chiếc phi cơ nhào xuống theo con đường vô hình này, ngọn gió đuôi thốc vào chiếc tàu làm nó lao xuống với một vận tốc quá nhanh ngoài ý muốn, con tầu lắc lư rung chuyển. Tôi chỉ còn vài giây đồng hồ để mắt vào máy nhắm, khi mục tiêu vừa lọt vào tầm bắn tôi bấm nút…

Một loạt 8 trái rockets nối đuôi nhau phóng xuống đỉnh núi, nổ tung khắp căn cứ, tung những bụi đỏ mù mịt….

-Hổ Một, Hổ Một- Đây Charlie…Chiếc tàu C&C chở cấp chỉ huy bộ binh đang quan sát từ cao độ la thất giọng trong tần số:

-Ngưng ngay, ngưng bắn…

Vừa lúc đó chiếc trực thăng thứ hai lao vào như tung ra sáu trái đạn rải rác trên cao điểm.

Một lần nửa tiếng nói của Th/T Đức từ C&C la thất thanh:

-Hổ, Hổ ngưng ngay, bạn bắn quá gần quân bạn, ngưng ngay…

Tôi nghe trong tần số bộ binh những tiếng la hét vì có những trái quá gần vòng vây phe ta. Có lẽ chiến thuật này không thể áp dụng được vì không thể có sự chính xác, tôi thất vọng kéo con tàu ra khỏi vùng bay lên cao độ để chờ. Bầu trời trong sáng với những cụm mây lơ lủng, dưới đất những bải các vàng ôm ấp vùng nước xanh lơ với những ngọn sóng bạc đầu thật đẹp, không hề mang một sắt thái chiến tranh nào cả. Khẩu phòng không vẩn im lặng, cái im lặng của một sự dọa nạt. Mồ hôi lấm tấm trên áo, ướt sũng lưng áo, tôi liên tưởng đến những người bạn đồng đội đã ra đi trong vùng trời lửa đạn. Tôi đã từng chứng kiến ngay trước mắt những người bạn trên những chiếc trực thăng nổ tung ngang lưng trời vì những đại đạn hoặc hỏa tiển phòng không, hay rơi xuống đất tan tành từng mảnh. Tôi ước ao có được trong tay một hỏa lực mạnh mẽ hơn, những quả bom ngàn cân để giáng xuống đầu địch giải quyết chiến trường nhanh chóng.

Sau nửa giờ bay vòng chờ trên không, hai chiếc trực thăng đáp xuống căn cứ Hải Quân kế cận mé biển đổ xăng và lấy thêm đạn dược. Tôi mở cửa bước xuống, vươn vai làm vài động tác cho giãn gân cốt. Bên kia, Tr/u Thành, lái chiếc Hổ 2 đang đứng “tưới cỏ” sau lưng đuôi tàu, nhe miệng cười. Tôi đến gần, tháo nón bay ra, trong tiếng động ầm ĩ của hai con tầu, nói lớn:

-Không xong rồi, mày check tàu coi lủng lỗ nào không?

-Tao dính hai viên ở sau đuôi nhưng không sao.

Nói xong anh nhe miệng cười để đưa hàm răng trắng đều dưới bộ râu mép cắt xén cẩn thận, đẹp và rất đểu như tài tử Clark Gable. Thành nói tiếp:

-Tao nghĩ mình chẳng làm gì được, chỉ đưa bụng vào cho tụi nó chơi thôi…

Tôi chưa chịu thua, một sáng kiến khác lại lóe trong đầu làm tôi vô cùng phấn khởi. Tôi cúi xuống nhặt một cây khô đang nằm trên mặt đất, đến trước mặt Thành tôi vừa vẽ những đường trên cát đỏ vừa nói:

-Đây là căn cứ,- vừa nói tôi vừa vẽ hình tam giác- , súng tụi nó đặt ngay góc hướng Đông…Tao muốn mày che mắt tụi nó, rồi tao sẽ vào thật gần tối đa chơi một pass mà thôi.

Thành lắng nghe chau mày chưa hiểu:

-Mày bảo tao che mắt tụi nó bằng cách nào, đưa bụng vào à…Xong anh ta cười mỉa mai…

Tôi tiếp tục nói:

-Gió từ hướng Đông vào khoảng 20 knots. Mày trang bị tất cả hai bó bằng rockets khói cho tao…Mày tính làm sao mà chỉ một pass thôi mày phóng hết tất cả rockets xuống ngay vòng ngoài căn cứ hướng Đông trên đỉnh núi giữa quân bạn và địch, không cần chính xác lắm chỉ cần một màn khói che họng súng phòng ngay góc đồn tao chừng vài chục mét là OK. Phần còn lại để tao lo. Mày đồng ý là phải thụt lọt vào hố công sự mới khóa được họng súng tụi nó không? Đánh bậy xung quanh chẳng nhằm nhò gì mà còn bị tụi nó chê…

Những trái hỏa tiễn khói này không có một khả năng tàn phá nào ngoài việc tạo nên những cụm khói tráng mà những phi vụ quan sát thường dùng để đánh dấu mục tiêu.

Thành gật đầu biểu sự đồng tình. Từ ngày về phi đoàn 215, chúng tôi đã bay chung với nhau biết bao nhiêu phi vụ, chung chia bao cảnh vui chơi cũng như khổ cực. Chúng tôi hiểu và gần gủi nhau như ruột thịt. Bạn bè thường gọi anh là Thành “lưỡi lê” nhưng tôi đã không hiểu vì sao lại xuất phát cái tục danh như vậy. Anh là một trong những người bạn thiết từng cùng đi qua với tôi trong những đoạn đường gai lửa của phi công trực thăng thời chiến. Cuộc đời gian khổ nhưng đầy ý nghĩa cực cùng mà tôi đã yêu mê. Chúng tôi đã từng kinh qua những sự hiểm nghèo ngoài chiến trận, đã thương yêu gắn bó nhau trong những bữa cơm gạo sấy, nửa khoanh thịt hộp, cùng đói cùng no trong những ngày biệt phái hành quân. Nhớ những buổi chiều thua bài, không một đồng dính túi đã được uống những ly cà-phê dã chiến với những điếu thuốc gói ghém tình thương. Anh là một người khéo léo như những người nội trợ đảm đang. Những phi vụ có dịp đáp xuống buông Thượng, anh lấy xăng đổi mấy con gà vịt hay bẻ măng đem về trại biệt phái biến ra những bữa cơm ngon lành. Hay dùng lụu đạn xin của quân bạn thả xuống suối xuống ao bắt nhũng con cá lóc cá trê hay thỉnh thoảng đem về nhũng chú mểng hay heo rừng con lỡ đi lạc vào họng súng của anh. Kỷ niệm nhiều kể mãi không hết.

Hai chiếc guns đã trở lại phía Đông của mục tiêu, vòng trên cao nhìn xuống đỉnh núi quan sát cho rõ chi tiết một lần cuối tôi gọi chiếc số hai đang theo sau:

-Hổ Hai, lúc nào sẵn sàng báo cho tao biết trước..Good luck!.

Nói xong tôi bay vòng ra sau lưng Hổ Hai chờ trên cao độ. Kéo mũi tàu chậm lại, chiếc trực thăng ngóc đầu hầu như lơ lửng trên trên đầu trục tác xạ, giống như một chiến sĩ gò cương ngựa đứng dừng chăm chú quan sát địch thủ trước khi quất ngựa tấn công xuống núi. Tim tôi đập nhảy nhịp, hồi hộp theo dõi Hổ Hai đang lao mình vào mục tiêu. Những tia chớp nháy bắt đầu chiếu lên cuống quít từ mỏm núi, có lẽ những viên đạn vô hình đang nhắm thẳng vào chiếc phi cơ mong manh của Thành.

Hai, ba, bốn…sáu…bảy…Từng cặp hỏa tiển phụt ra từ hai bên sườn tàu Thành, kéo theo những lằn khói trắng dài. Tất cả mười bốn trái rơi rải rác đúng ngay ý muốn của tôi, cách khẩu phòng không chừng vài chục thước. Thành đánh như để và thật đẹp mắt. Đám bụi mù tung lên rồi nở bung những cụm khói trắng phau,chầm chậm vươn lên theo gió trải dài theo triền núi tạo thành một bức màn dày đặc che khuất phía mặt hướng Đông của căn cứ…

Không chậm trể tôi cho chiếc tàu lao xuống, như con chim đại bàng lăn xả vào con mồi, vận tốc tăng dần, mắt không rời điểm mục tiêu đã ghi trong đầu, mặc dù bây giờ đã bị che khuất bởi những đám khói trắng. Hổ Hai đã làm xong nhiệm vụ, quay ngược lại vùng biển dưới thấp cánh quạt chấp chóa dưới ánh mặt trời. Càng đến gần, tôi thấy rõ từng nét, từng khúc giao thông hào với những bao cát, những bunker rách nát…Khói trắng bây giờ đã hoàn toàn che phủ mục tiêu của tôi, nhưng cũng là một màn an toàn để bảo vệ cho chiếc trực thăng đang hung hản liều mạng lao đến gần. Con tầu lên đến vận tốc quá cao rung chuyển từng lắc lư, tôi hồi hộp ghìm chặt cần lái, ngón tay đang để vào nút bắn…

Xoẹt…xoẹt…xoẹt…Những trái hỏa tiễn vội vàng tung ra khỏi giàn phóng như sợ không còn đủ thời gian. Ầm…Ầm…Ầm…Con tàu đã quá gần mục tiêu để tôi có thể nghe được tiếng súng nổ đủ loại đang cố bắn loạn xạ xuyên qua màn khói trắng. Những tiếng ục ục của cao xa phòng không bắn liên hồi vào mục tiêu vô hình. Tôi tung hê tất cả những gì có thể có rồi cho con tàu quẹo thật gắt về phía trái. Chiếc trực thăng nghiêng gần 90 độ, rung lên dữ dội, cách quạt chém gió phành phạch như muốn đứt lìa con tàu. Tôi la lớn:

-Minigun! Minigun!…

Tức thời tiếng gầm kinh khủng của khẩu súng sáu nòng quay như chong chóng khạc ra những hàng trăm viên đạn đại liên dòn dã vào hướng đầu địch quân. Con tầu vừa khạc đạn vừa chúi mủi bay lài xuống triền núi.

-Hổ Một, Hổ Một Charlie gọi…Tiếng Th/T Đức vang trong tần số.

-……

-Đẹp lắm ngay trên target…

Tôi thở hắt trên tần số chưa kịp trả lời, miệng khô đắng lại không nói thành tiếng, tim đập hỗn loạn…Vài phút sau khi ra khỏi vùng nguy hiểm, kiểm soát lại phi cụ thấy mọi sự đều bình thường, tôi giao cần lái cho người hoa tiêu phụ, tay móc một điếu thuốc Capstan bật lửa châm hút. Điếu thuốc cháy rít lên trên những ngón tay còn rung động vì cảm giác…

-Hổ Một, Charlie…

-Hổ nghe…Tôi lấy chân đạp intercom trả lời.

-Hổ có monitor tần số FM của Bộ Binh không?

-Không, rè quá tôi không nghe được…

-Quân bạn báo cáo dàn phòng thủ cũng như ổ cao xa đã bị tiêu diệt…Đẹp lắm, bộ chỉ huy quân bạn có lời khen, nghe không trả lời.

Thở dài nhẹ nhỏm tôi thấy vui trong lòng tôi quay qua nói với người hoa tiêu phụ:

-Thôi thế là tốt rồi, không ai bị gì…

Tiếng Charlie lại một lần nữa oang oang trong máy:

-Thái Dương mời tất cả hợp đoàn ăn cơm trưa tại bộ chỉ huy. Tất cả đáp tắt máy xe sẽ ra đón…nghe Mãnh Hổ.

Tôi bấm nút nghe tiếng xè trong máy thay câu trả lời, rồi đưa điếu thuốc lên môi hít một hơi dài. Hôm nay là ngày cuối cùng của hai tuần biệt phái tại Phù Cát. Mai về Nha trang thấy lại biển thân quen, thấy hàng thùy dương bên bờ cát trắng và nụ cười của em yêu đang mong chờ…

Advertisements
This entry was posted in Hồi ký chiến trường. Bookmark the permalink.

One Response to Vĩnh Hiếu – Đời Phi Công Trực Thăng: Bồng Sơn- Cao Điểm 601

  1. Tự Do says:

    Cám ơn chú Vĩnh Hiếu về những bài viết quá hay. Dù ở VN nhưng cháu sẽ tìm cách gửi mua sách, nhiều bạn trẻ cũng đã đọc qua internet bài viết của các bác, các chú và hiểu thêm về cuộc chiến.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s