BK Nguyễn Văn Quan – Cuộc sống của người lính chiến Địa Phương Quân và Nghĩa Quân

https://i2.wp.com/i91.servimg.com/u/f91/09/01/85/07/region10.jpghttps://i0.wp.com/i91.servimg.com/u/f91/09/01/85/07/pop-fo10.jpg
  Huy hiệu ĐPQ                Huy hiệu Nghĩa Quân.

BK Nguyễn Văn Quan – 35

Tôi sẽ không kể cho các bạn nghe những trận đánh hào hùng của các binh chủng Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Động Quân, Biệt Cách Dù,  hay các Sư Đòan Bộ Binh thiện chiến của QLVNCH, tôi muốn kể đến các bạn nghe về cuộc sống của các anh lính chiến Địa Phương Quân và Nghĩa Quân mà tôi là một trong những người lính chiến ấy. Từ trước tới nay, khi nói tới lính chiến đánh giặc hay là nói tới lực lượng trừ bị, mà họ quên rằng những người lính Địa Phương Quân và Nghĩa Quân cũng đổ xương máu của họ cho đất nước Việt Nam và họ cũng chịu đựng gian khổ như người lính Tổng Trừ Bị… mà có khi còn cực hơn nửa. Câu chuyện bắt đầu.

Sau khi mãn khỏa ở trường Sĩ Quan Thủ Đức với 14 ngày phép và 2 ngày phép tự cấp cho hắn, hắn bắt đầu giã từ cha mẹ, vợ con và lên đường ra đơn vị. Trời tờ mờ sáng là hắn bắt đầu ra bến xe chuẩn bị về Phan Rang, một nơi mà hắn chỉ hình dung khi coi phim 1 tuần trước lễ mãn khóa. Đây là quê hương của Tổng Thống Nguyển Văn Thiệu. Lúc đó, hắn thấy cảnh chiếu trên ci nê sao mà hấp dẫn, dể thương, và bình yên quá! Hắn tự nghĩ chọn về nơi đó có đúng như ý mong muốn của hắn chăng? Mặc dù Chú của hắn là Tổng Thanh Tra Quân Đòan 2 đã dặn hắn là chọn về Tiểu Khu Pleiku và chức Trưởng Ban Tổng Quản Trị Tiểu Khu dành cho hắn, như vậy là chữ “thọ” an tòan như mong ước của cha mẹ hắn. Ngày chọn đơn vị,  hắn đậu thứ 112 trên 1080 người, nếu hắn chọn những Tiểu Khu gần hay Pleiku thì quá dễ, nhưng hắn không chọn, mà hắn lại chọn Phan Rang quê hương của Tổng Thống chỉ vì cảnh đẹp nên thơ. Ôi! Ý nghĩ của một tân Chuẩn Úy sữa vô tư như vậy đó các bạn, và cuộc sống gian lao bắt đầu.

Tới Phan Rang gần 1 giờ trưa, hắn hỏi thăm dân chúng Tiểu Khu Phan Rang nằm chỗ nào? Hắn gọi xe ôm chở tới tiểu khu Ninh Thuận, và chuẩn bị vô trình diện Đại Úy trưởng phòng Tổng Quản Trị. Tới tiểu khu, hắn chỉnh lại quân phục đàng hòang, với lon quai chảo đen trên cổ áo, tay phải mang phù hiệu quân đòan 2 trông hắn cũng oai ra phết đấy chứ. (cho mình khen mình chút nhé các bạn) Vào phòng Tổng Quản Trị sau một màn trình diện Đại úy trưởng phòng ổng hỏi:

– Tại sau giờ này Chuẩn úy mới trình diện tiểu khu?Hắn viện lý do:

– Thưa Đại Úy, ba tôi bệnh nên tôi nán lại hai ngày lo cho ông.

Ông Đại úy trưởng phòng nói:

– Tất cả các Chuẩn úy đều trình diện 2 ngày trước rồi và đã ra đơn vị còn Chuẩn úy ra sau chỉ còn Đại đội 129 Địa Phương Quân ở Bỉnh Nghĩa mà thôi, bây giờ Chuẩn úy đi xuống quận Thanh Hải là có lính Đại đội ra rước về đơn vị.

Hắn cám ơn Đại úy trưởng phòng và rời khỏi tiểu khu, đón xe ôm đi xuống quận Thanh Hải, tới nơi gần 5 chiều, hắn thấy 1 anh lính Địa Phương Quân đang đứng bên xe ôm chờ hắn, vừa thấy hắn anh lính chạy chào hắn và hỏi

– Có phải Chuẩn úy về Đại đội 129 không? Hắn trả lời

– Phải

Anh lính nói:

– Em tên là Tư ra rước Chẩn úy đây.

Hắn ngồi sau xe ôm anh tư nầy chở hắn đi qua những làng mạc càng lúc chạy dần về phía núi, có những lúc hắn và anh lính nầy phải đi bộ vì sình lầy và nước ngập, sau cùng qua 1 làng chàm thì tói nơi Đại đội hắn đóng quân.

Vào tới cổng trại, hắn thấy 1 Trung úy còn trẻ tự giới thiệu tên là Xám, Đại đội trưởng, và 1 Thiếu úy tên Hiển Đại đôi phó, và 1 Chuẩn úy cao ráo đẹp trai tên Minh tự giới thiệu Trung đội trưởng trung đội 1, khóa 12 Đồng Đế, 1 Chẩn úy mang phù hiêu khóa 2/ 73 tên Tính tự giới thiệu Trung đội trưởng trung đội 2, và 1 Thiếu úy tên Độ là Trung đội trưởng vũ khí nặng, còn Trung đội 3, và 4 chưa có Trung đội trưởng, chỉ có Trung sĩ nhất xử lý thường vụ trung đội thôi. Sau khi cơm nước xong xuôi, ông Trung úy nói:

– Chuẩn úy về Trung đội 3 bước đầu có gì thắc mắc thì hỏi Trung sỉ nhất Hùng.

Hắn theo Trung sĩ nhất Hùng về Trung đội 3, về tới trung đội hắn thấy lính đã mắc võng trong hầm cho hắn rồi, tới nơi hắn leo võng và nằm ngủ thẳng cẳng cho tới sáng, để mặc cho Trung sỉ nhất Hùng bố trí quân canh gát. Ngày đầu tiên của hắn như thế.

Sáng hôm sau thức giấc, Trung sĩ nhất Hùng rủ hắn xuống làng Chàm uống cà phê, làng Chàm Bỉnh Nghĩa cách đồn của Đại đôi 129 ĐPQ khỏang chừng 500m, Trung sĩ Hùng bảo bọn lính Trung đội 3 đi theo vài người mang theo súng đạn cá nhân và sau đó cả bọn đi bộ xuống làng Chàm. Họ dẫn hắn tới ngôi nhà tương đối khang trang nhất làng, họ nói đó là nhà ông trưởng làng làng Chàm. Vô tới quán chỉ có vài ba bàn và mấy cái ghế, chắc có lẻ ít khách thăm viếng! Cả bọn tìm bàn lớn cùng ngồi với nhau, gọi cà phê uống và ăn sáng bằng bánh mì óp-la, đang uống cà phê thì trời mưa lớn, Trung sỉ Hùng, nói với hắn vùng này mỗi lần mưa có lẽ chừng vài ngày luôn. Cà phê được đem ra bởi ông chủ quán, vì quán nhỏ vá ít khách, ông chủ làng Chàm vừa là chủ vừa là bồi bàn luôn. Bưng ly cà phê lên uống, nước cà phê vừa vô tới cổ họng hắn là hắn muốn mửa ra liền. Trời ơi! cà phê ngoài đường ở Sài gòn còn ngon hơn nhiều. Lúc bấy giờ, hắn cảm thấy những ngày bình yên ở Sài gòn đi học, đi tán gái, coi ci nê, dạo chơi trên đại lộ Tự Do, uống cà phê gần rạp Rex nghe nhạc Trịnh, thật là thần tiên. Bây giờ hắn mới cảm thấy mắc nợ ơn nghĩa của người lính chiến nằm bờ ngủ bụi, đổ xương máu hy sinh hạnh phúc gia đình làm bổn phận một người lính chiến gìn giữ an bình cho nhân dân, bổng nhiên hắn cũng cảm thấy hãnh diện lây. Dù sau hắn cũng bắt đầu là một người lính tác chiến đang làm bổn phận của mình mặc dù chỉ là ngày thứ hai ra đơn vị, nhìn thấy bản mặt hắn như vậy, T/sỉ Hùng hỏi:

– Bộ cà phê dở lắm hả Chuẩn úy?

Hắn gật đầu, hắn hỏi:

– Ở tỉnh nầy có chổ nào ca phê ngon không?

T/sỉ hùng trả lời:

– Có quán cà phê Hương của Tr/tá Tiến Tham mưu trưởng Tiểu khu và cà phê Tùng của Tr/ tá Ba là nơi các sĩ quan Tiểu khu thường ra uống, khi nào rảnh Chuẩn úy hỏi chuẩn úy Minh trung đôi 1 là biết.

Thầy trò ngồi tán dóc cho tới 11 giờ trưa thì phải đi về đồn dù rằng trời mưa tầm tả trên đường về đồn. Nếu ai từng ở vùng quê thì biết cảm giác lầy lội và dơ bẩn của phân bò, dê, trâu ỉa ngoài đường và nó hôi thúi như thế nào, đồn hắn thì gần làng Chàm nên đại đôi hắn hưởng trọn mùi hôi thúi đó. Về tới đồn, Tr/úy Xám mời hắn ăn cơm, nói dùng cơm cho nó oai chứ chỉ có cơm và cá khô nướng. Hắn thấy bọn lính cũng ăn như thế không phải Sĩ quan là ăn uống sướng hơn lính đâu, lính tác chiến là như thế đó, trong bửa ăn Tr/úy Xám nói ổng là sĩ quan Sư đoàn 23 về, còn Th/úy Hiển và Th/úy Độ là thuộc ĐPQ, họ mang thẻ quân nhân màu đỏ, còn chúng tôi các sĩ quan SĐ thì mang thẻ màu vàng. Bọn hắn nói chuyện và ăn cơm rất là vui vẻ, sau đó hắn về lại vị trí đóng quân của trung đội 3 của hắn và bắt đầu những ngày tháng gian khổ của người lính chiến ĐPQ…

Sáng thứ sáu đầu tuần của tháng 11 năm 1973 đó là ngày đầu tiên hành quân của một Chuẩn úy sữa không kinh nghiệm chiến trường. Từ sáng sớm, 1 người lính mang súng đạn dùng xe honda chở Thiếu úy Hiển đại đại phó đi tới quận Thanh Hải nhận phóng đồ hành quân, khỏang 10 giờ sáng thì Thiếu úy Hiển về tới đồn, Trung úy Xám đại đội trưởng kêu các trung đội trưởng lại và mỗi người nhận địa điểm hành quân, đóng chốt… Các trung đôi trưởng về lại chỗ trung đội của mình đóng và bảo mọi người chuẩn bị hành quân, đầu tiên hắn gọi Tr/ sĩ nhất Hùng và chỉ địa điểm trong bản đồ mà trung đội sẽ đi tới địa điểm hành quân. Vừa nhìn địa điểm trong bản đồ Tt/ sĩ nhất Hùng nói:

– Tôi biêt địa điểm này, Chuẩn úy đừng lo.

Hắn nghe nói vậy cũng yên tâm, và sau đó hắn nói Tr/ sĩ nhất Hùng tập họp trung đội 3 lại và hắn kiểm tra lại vũ khí, đạn dược và lương thực cho 3 ngày hành quân. 11 giờ sáng thì trung đội hắn bắt dầu di chuyển, trung đội hắn có 3 tiểu đội, tiểu đội 1 của Tr/sĩ Thành sẹo chỉ huy gồm 11 người, tiểu đội 2 của Tr/sĩ Lượm cũng được 11 người còn tiểu đội 3 của H/sĩ nhất Quản chỉ huy gồm 10 người còn hắn thì có 1 truyền tin mang máy PC 25 tên Giùm, và y tá tên Năm, còn thằng tà lọt tên là Tư mang lương thực cho hắn. Hắn nói lần đầu đi hành quân thì theo thứ tự từng tiểu đối 1,2, 3, sau đó sẽ thay phiên nhau sau những lần hành quân khác, hắn bảo lính đi ngoài đồng trống thì mỗi người cánh nhau 10 m để tránh pháo kích chết chùm.

Chao ôi ! dùng con mắt thường thì thấy dãy núi mật khu 19 gần mà sao hắn dẫn trung đội đi gần 2 giờ. Cái khốn nạn cho hắn là hắn lội hành quân ở vùng hai mà lại mang đôi bốt đờ sô từ trong quân trường Thủ Đức cho nên vừa bắt đầu leo lên núi là hắn cứ vấp té mãi, làm lính cười quá trời, Tr/sĩ nhất Hùng bảo hắn kỳ sau chuẩn úy nên mua đôi giày map của Mỹ mà đi chứ đi bốt đờ sô lội núi không được đâu. Leo lên nửa đồi hắn, không biết bao nhiêu lần trèo lên lại té tuột xuống làm bộ trây di mới muốn rách luôn, mồ hôi thì đổ ra mặc dù trời không nóng, khi leo lên tới đỉnh thì hắn hết xí quách luôn. Có lẽ hắn còn chất thư sinh trong người hơi nhiều. Bây giờ thì hắn thấm thía những bài học hành quân trong quân trường đi bộ vài cây số lèo tèo trên con đường bằng phẳng mà hắn còn cảm thấy mệt huống chi là leo núi cao. Sau 1 lúc nghỉ mệt và nhìn địa thế của núi, hắn bắt đầu phân công mỗi tiểu đội một phía phòng thủ và canh gác, hắn phân công giống như hình tam giác còn hắn và 3 người tà lọt , y tá , truyền tin thì ở giữa, hắn dặn mật khẩu cho các tiểu đội, khi ổn định vị trí xong xuôi hắn gọi máy PC 25 báo cáo tình hình cho Tr/ úy Xám Đại đội trưởng. Trung úy Xám dặn hắn nếu có bị tấn công thì gọi cho ổng liền, khi vừa tới nơi là thằng tà lọt giăng võng và nấu cơm liền, cả bọn ăn cơm chung cũng lại cá khô và cơm thôi, họ phải ăn trước khi trời tối vì trời tối đâu thấy đường vả lại cũng không thể đốt đèn hay dùng đèn pin xoi được vì đó là điều tối kị nhất. Những bài học trong quân trường mà các ông thầy là những sỉ quan tác chiến từ những đơn vị thiện chiến về đã giảng dạy cho bọn hắn, những thằng SVSQ mặt còn non chẹt, hỉ mủi còn chưa sạch.  Hôm nay hắn nhớ lại và hắn nói với lính hắn không được làm cái gì có anh sánh trong đêm tối vì việt cộng có thể thấy và bọn nó sẻ pháo kích, hắn còn hăm nếu tên lính nào mà hắn thấy làm tỏa lộ ánh sáng và nói chuyện thì biết tay hắn.

Đêm đến nằm trên võng, hắn thấy ánh sáng mờ xa trước mặt, đó là thành phố đang lên đèn trong rất đẹp vì trời rất trong, hắn đóan giờ nầy thiên hạ đang đi chơi, nhảy đầm cuối tuần hay chui vào các quán ba nhậu cho say hay vào quán cà phê nghe nhạc và tự dưng hắn nhớ câu nhạc “rừng lá xanh xanh cây phủ đường đi thành phố sau lưng ôm mộng nghĩ gì …..giữa rừng già tôi có thấy gì đâu, sao không hát cho người giết giặc trên cầu…..“.  Hắn cảm thấy lạnh vì trên núi gió thổi và cái lạnh của núi rừng vùng hai làm buốt thân người của hắn, hắn cố chịu đựng hắn đâu dám than vì tự ái, sợ những người lính của hắn đánh giá thấp về cấp chỉ huy không biết chịu đựng gian khổ, hắn cảm thấy thèm điếu thuốc Captan cho lòng bớt lạnh nhưng hắn không dám vì hắn biết nếu hắn không chịu đựng được mà hút đốt thuốc thì rất nguy hiểm cho trung đội. Bật hột quẹt lên thì dễ mà sao tay hắn cảm thấy quá nặng, hắn biết chỉ cần ánh sáng lên là VC sẽ pháo vào chổ hắn và binh sĩ của hắn ngay ( đang ở trong điểm mật khu VC mà).

Hởi những người bạn sống trong thành phố, trong khi các bạn đi chơi, dạo phố, nghe nhạc nhâu nhẹt, ngủ yên ổn không nghe bom đạn có bao giờ các bạn có nghĩ gì giờ nầy có những người lính chiến đang nằm trên núi cao, trên đầm lầy sình đọng, đang thức canh giác giữ vững sự tự do, yên ổn cho các bạn, họ đang chịu đựng sự giá buốt của cái lạnh lẽo, gió thổi cắt da, đỉa đeo hút máu, có người ngập nước vì trời mưa tầm tả vẩn phải canh gác không dám bỏ vị trí phòng thủ mà tìm nơi trú mưa hay tìm một chỗ núp nào đó cho riêng họ, vì họ biết nếu họ bỏ vị trí đó chỉ 1 tít tắt thôi, mọi sự sẽ đổi khác và nhiều sinh mạng sẽ mất.

Tôi không phải là nhà văn nên không có những câu văn hay để diễn tả gian khổ của người lính chiến, tôi chỉ là 1 sĩ quan cấp thấp của binh chủng ĐPQ & NQ, và tôi chỉ biết diễn tả sự gian khổ của các binh sĩ ĐPQ & NQ mà họ đã anh dũng chịu đựng từng giai đọan mà tôi cùng họ chia sẻ sự đổ máu, sự sống còn, sự sợ hải và chịu đựng gian khổ cùng nhau không phân biệt giai cấp sĩ quan hay binh sĩ hay binh chủng nào đó và đó là ngày đầu tiên của 1 sự gian khổ bắt đầu của 1 thằng Chuẩn úy sữa của tôi.

Đầu tháng 12 thì có sự thay đổi về đại đội trưởng “con đỉa ” của đại đội hắn, ( đại đội hắn mang phù hiệu nền xanh và gạch vàng vắt chéo nên hắn gọi đùa là đại đội con đỉa) và người mới về thay là Đ/úy Tôn thất Kỳ mới vừa tốt nghiệp khóa bộ binh cao cấp, ông nầy từng làm trung tâm trưởng trung tâm hành quân tiểu khu và từng là đại đội trưởng đại đội trinh sát Sư đòan 23, với những kinh nghiệm như thế hắn không hiểu tại sao ông ta bị điều về làm đại đội trưởng đại đội con đỉa của hắn giống như là bị đì, ( sau nầy Đ/úy Kỳ làm tiểu đòan trưởng 280 thần sói gần 75). Ngày bàn giao đại đội con đỉa giữa Tr/úy Xám và Đ/úy Kỳ chỉ trong buổi sáng, sau đó 1 màn giới thiệu các sĩ quan trung đội trưởng với Đại úy Kỳ, rồi các sĩ quan trung đội lại về chổ đóng của trung đội họ.

https://i2.wp.com/www.w3vietnam.org.nz/images/arvn_hs.jpg

3 ngày sau, đại đội con đỉa phải hành quân ở quán thẻ thuộc quận An Phước, nhiệm vụ là bảo vệ trung đội pháo binh diện địa, đại đội hắn phải bảo vệ vòng ngoài cho pháo binh của Trung úy Minh ( trung đội PB), đóng ở trong rừng gần chiến khu đông mật khu nên ai nấy phải cẩn thận canh gác mặc dù trời mưa tầm tả không ngớt từ ngày di chuyển cho tới nay gần 1 tuần đã có 4 nguời lính thuộc đại đội hắn phải chở đi bịnh viện quân đội ở tiểu khu vì bị sốt rét. Lần đầu tiên hắn thấy lính bị sốt rét mặt mày xanh dờn, môi tím, mắt lờ đờ, luôn kêu lạnh quá, mặc dù đắp nhiều chân vào mà vẩn kêu lạnh, miệng thì run cằm cập, nếu người lính bịnh 2 ngày thì phải di chuyển hay sốt cao y tá đại đội tiêm thuốc vẫn không hết thì chở đi binh viện ngay không thì họ sẽ chết (cái cực nhất là phải khiên người bịnh từ trong rừng ra tới quốc lộ 1 vì xe cứu thương chỉ tải thương ở quốc lộ 1, họ không thể lái xe vô rừng tải bịnh nhân, lúc nầy là mùa mưa nên trời mưa tầm tả, 2 người khiên cáng 1 người lạnh thấy mẹ, và người thì ướt át, thân thể thì hôi rình, sĩ quan, lính tráng đều như nhau, họ là lính ĐPQ & NQ nên họ không có trực thăng tải thương như sư đòan. Mọi thứ đều là khiêng cáng cứu thương, bạn thử tưởng tưởng là 2 người lính vai mang vũ khí khiêng cáng cứu thương và thêm vài người lính đi bảo vệ gần hết tiểu đội, họ phải đi dưới trời mưa tầm tả đi lầm lủi 7-10 cây số trong rừng đi khỏang gần 2 giờ, đôi khi trược lên té xuống vì đường đi trong rừng vùng có nơi cao, nơi thấp… tải thương xong rồi lại phải lội bộ vô rừng lại) những cái cực khổ nầy không phải là lính chiến thì không bao giờ hình dung ra  sự  cực khổ như vậy.

Đóng quân ở trong rừng gần quán thẻ được 1 tuần thì ban đêm hắn nghe tiếng “cà ùm” của cọp, bà mẹ nó từ nhỏ tới lớn ở thành phố Sài-gòn sướng quá trời, có thấy ông 30 ở sở thú trong chuồng, chứ ai nghe tiếng ông cọp ở ngoài bao giờ. Nếu có nghe thì sợ vải đái ra quần luôn, hắn cũng vậy, nằm trên võng nghe tiếng “cà ùm” rất gần, từ lính tới quan  ai cũng sợ cả, mặc dù ban đêm kéo hàng rào kẻm gai phòng thủ ở ngoài mỗi trung đội nhưng ai nấy cũng sợ vì  nghe con cọp nó chạy vòng chung quanh mà ớn. Hắn sợ nên niệm bồ tát quan thế âm luôn miệng mà đêm thì không dám ngủ. Sáng hôm sau, hắn dắt trung đội 3 đi tuần, ra tới ngoài hàng rào kẻm gai bà mẹ ơi hắn và lính đều thấy nhiều dấu chân cọp, nhìn dấu cọp thầy trò hắn xanh mặt, VC thì không sợ vì còn thấy và có thể bắn nhau, còn cọp biết nó ở chung quanh mà không thấy nó cái đó mới đáng sợ, vì không biết lúc nào nó nhảy ra vồ lấy mình, nội tưởng tượng như vậy mà thầy trò hắn xanh mặt phải không các bạn. Hắn cũng vậy 1 tuần lễ trôi qua tối nào cũng nghe tiếng “cà ùm” như vậy cả đại đội hắn ăn ngủ không yên, cả quan lẩn lính đều cầu mong lịnh hành quân mau hủy bỏ.

Lúc đầu cả đại đội cứ tưởng cọp có 1 con, nhưng mấy người lính lâu năm nói vùng nầy có 2 con cọp lận. 1 con còn sợ thấy mồ nghe nói 2 con làm hắn và bọn lính còn sợ hơn, hắn hỏi Đ/úy ĐĐT làm sao bây giờ, ổng nói tối lâu lâu bắn vài tiếng súng, để cho cọp nó sợ, ổng nói khi bắn phải báo trước để khỏi lộn chạm địch. Có 1 hôm hắn dắt lính đi tuần về phía núi thì nghe mùi thúi xông lên giống như có con vật hay người bị chết, lần theo mùi thúi, hắn và lính thấy 1 con bò bị cọp ăn thịt còn dang giỡ, Trung/ sĩ Thành sẹo nói như vậy là có cách giết cọp rồi, ổng nói cọp ăn thịt bò không hết thường đi lại ăn lần nửa. Nghe thế, bọn hắn gài min claymore, và vài chục trái lựu đạn gần con bò chết, nếu con cọp lại ăn bò chết lần nửa chỉ cần vướng mìn hay lựu đạn nổ tung ra là cọn cọp sẽ dính máu ngay. Quả nhiên tối hôm đó, cả đại đại nghe tiếng nổ vang dội của lựu đạn và mìn, cả bọn biết là cọp trúng mìn rồi, nhưng vì trời tối không có ai dám đi tới chổ con bò nên phải chờ đến sáng. Sáng sớm, hắn dắt trung đội đi kiểm soát, quả nhiên thấy con cọp bị thương nằm gần đó nhưng chưa chết vì 4 chân của nó và thân mình đều trúng miểng nên con cọp không nhảy trốn được. Trung /sĩ Thành sẹo dùng súng M16 nã vài viên vào đâu cọp làm nó chết luôn. Hắn bảo thằng tà lọt lấy cái nanh cọp và 2 móng cọp cho hắn, thằng tà lọt dùng lưỡi lê đục móng cọp hoài mà không ra, chỉ lấy được 2 móng cọp hắn cất trong ba lô định khi nào vế phép Sàigòn sẽ làm đồ trang sức cho con hắn đeo. Ngay trong ngày đó, TK biết Đại đội hắn giết được con cọp,  Đ/tá TKT cho xe GMC vào vùng mật khu chở xác cọp về TK (đời chó đểu thiệt, lính bị bịnh gần chết thì khiêng ra tận quốc lộ 1 mới có tải thương, còn cọp chết thì có nguyên chiếc GMC vô mật khu chở xác cọp). Trên đường chở xác cọp về TK, lính cứ nghe hai bên hông rừng tiếng con cọp cái chạy theo rống “cà ùm” hoài, làm tóan lính sợ thấy mẹ.

Ở rừng gần 2 tháng thì hắn được Đ/úy cho 2 ngày phép miệng ra tỉnh chơi, hắn bảo 1 tiểu đội mở đường theo hắn ra gần Quán Thẻ rồi hắn đón xe đò vào thành phố, tới TK lơn tơn đi bộ thì thấy 2 tên sĩ quan mang phù hiệu Thần Long bảng tên cùng khóa với hắn hóa ra thằng Ướt, và thằng Linh cùng ở chung TĐ 373 Thần Long ở Song Pha. Cả bọn vào cà phê Hương của Tr/tá T. Tham mưu trưởng TK uống cà phê, hắn thấy quán tòan là sĩ quan và quán đối diện là của Tr/ tá T. Tiểu khu phó cũng đông khách lắm và tòan là sĩ quan tiểu khu. Hóa ra là 2 phe, nhưng quán cà phê Hương thì có 3 cô con gái của Trung tá T. cô Hương chị lớn 19t, mới cặp bồ với Ch/úy Minh đại đội hắn, cô thứ hai 18t thì cặp bồ với Ch/úy Phước TĐ Thần Hổ 231, còn cô út là tên Tâm 17t  thì Ch/úy Dũng 2/73 thuộc đại đội hắn muốn tán cô nàng nhưng cô nàng chưa chịu. Ngồi nói chuyện thì thằng Ướt nói cùng khóa có mấy thằng về Đại Đội đóng ở phi trường như Quý 35 (942) Duy Minh 32 (944). Cả bọn đều ở xa nhà nên uống cà phê ban ngày, tối thì nhâu tại quán xong thì về KS Kim Sơn ngủ. Chiều ngày hôm sau, hắn đón xe đò về Quán Thẻ vô rừng tiếp, còn bọn thằngƯớt, Linh… thì đón xe đò về Song Pha. Đó là lần đầu tiên hắn được đi phép.

Về tới trung đội, nằm trên võng hắn cứ nghĩ về cà phê Hương, phải nói cà phê ngon thiệt, nhạc cũng hay và dàn amp-li thì hết xảy không thua gì những quán nhạc Sài gòn. Hán thấy hình như cô bé Tâm 17t có vẻ thích hắn, đang nghĩ lung tung thì có lịnh hành quân khẩn cấp. Cấp trên cho 1 tiếng chuẩn bị trung đôi 3 ( tới phiên xoay vòng) đi phục kích ở làng chài Thái An. Có xe sẽ chở xuống duyên đòan 27 và đổ bộ 3 giờ sáng vì có tin mật báo du kích VC về thu thuế và kiếm lương thực thêm. Xe đổ trung đội hắn xuống duyên đòan 27 vào nửa đêm theo kế họach, trung đội hắn lên hải thuyền vào lúc 1 giờ sáng tới điểm đổ quân là 3g, phục kíck là 4g, nhưng kế họach bị trật đường rầy vì hải thuyền chở trung đội hắn tới điểm hẹn là 5 g sáng, ở trên biển 5 g sáng thì sáng như ngày vì mặt trời mọc, tới nơi hắn cho tiểu đội 1 đổ trước, tàu vừa tiến vào bãi cát, lính vừa nhảy xuống nước lội vô bờ thì bị CKC súng bắn sẻ tử trên núi bắn xuống, làm tóan Tr/sĩ Lượm bị thương 3 mạng, bị bắn sẻ Hải thuyền liền lui thuyền ra biển lại, trưởng toán hải thuyền Trung sĩ Hải quân hỏi ý hắn tính sau, hắn nói trên 2 chiếc hải thuyền có 4 khẩu đại liên 50, hắn nhờ Hải quân đổ bộ vào bờ biển lần nửa và trong lúc 2 tiểu đội còn lại đổ độ thì Hải quân cứ dùng súng đại liên bắn vào đỉnh núi phía CKC vừa bắn để bọn hắn đổ bộ. Trong lúc đó, súng đại liên mặc dù không thấy rõ VC nhưng Hải quân họ vẩn bắn về phía đỉnh núi như mưa rào, nhờ vậy tóan đổ bộ sau vào bờ an toàn. Vào tới bờ xong thì tàu Hải quân lui ra và quay về duyên đòan 27 luôn, còn trung đội hắn thì đổ quân vào rừng dừa gần làng, hắn bảo y tá năm băng bó vết thương cho 3 người lính của tóan Tr/sĩ Lượm. Họ chỉ bị thương nhẹ ở tay và chân, 1 người không đi được phải làm cáng khiêng, rồi hắn gọi máy báo cáo tình trạng tổn thương cho Đ/úy Kỳ và hắn bảo Tr/sĩ Lượm ở lại cùng T/đội, còn hắn dắt 2 tiểu đội còn lại lên núi lục xoát. Lục xoát  gần 2 g nhưng không thấy VC, hắn bảo binh sỉ nấu ăn rồi nằm chờ ở đó gần tối rồi di chuyển. Hắn gọi máy báo cáo xin lịnh rút quân, bỏ cuộc phục kích vì bị lộ rồi, Đại úy Kỳ bảo hắn cứ dàn quân ở đó chờ ổng hỏi lại Chiến đòan 1 của Thiếu tá Quang coi làm sau. Hắn đợi gần nửa tiếng thì có lịnh cho rút bằng đường bộ về Bỉnh Nghĩa, sáng ra sẽ có quân xa chở về Quán Thẻ lại ( rút về Bỉnh Nghĩa là con đường gần nhứt cở 10 Km). Gần 8 g tối hắn mới cho lịnh trung đội rút vì rút ban ngày sẽ bị bắn sẻ  vì phải qua 1 bãi biền bằng cát, không có nhà cửa và cây cối để ẩn núp. Lúc trung đội hắn rút vế thì trời lại mưa tầm tả làm cho bọn hắn đã cực, mệt nhọc lại mệt nhoài thêm, đất cát ngấm mưa bám vào thân thể bọn hắn, không có áo mưa thầy trò lầm lủi đi như những bóng ma trong đêm, sao tang thương quá ! Ai bảo lính ĐPQ + NQ là sướng, đi bộ gần 2 g sáng mới về tới Bỉnh Nghĩa, khi rút về bằng đường bộ hắn phải liên lạc bằng máy P25 liên lạc các đơn vị bạn, báo cáo trung đội hắn sẽ di chuyển qua vùng họ nếu có gài mìn bẩy làm ơn gở ra, nếu không báo cáo như vậy đơn vị bạn cứ tưởng VC di chuyển mà gọi pháo binh hay họ bắn nhằm là bỏ mẹ cả đám, chết lảng xẹt. Hắn dắt trung đội đi về qua bãi biển cát giống như là đi trên xa mạc Sahara. Bà mẹ nó hành quân gì mà không tiên liệu bao lâu tới nơi gió thổi ngược tàu đi sẽ chậm, 3 giờ sáng trời vẩn tối và 5 g sáng trên biển khác nhau sáng trưng như ban ngày may là bị thương có 3 mạng , nếu bị chết vụ nầy mới lảng xẹt, đã vậy vụ lội bộ mới là khốn nạn, đi mệt bỏ mẹ đi được 5km hắn thấy cây M16 và 2 cấp số đạn và 10 trái lựu đạn cá nhân sau nặng quá trời luôn ( nếu có ai từng đi trên cát cở 10 cây số họ sẽ thấy cặp giò của họ rời thân thể họ như trung đội hắn vậy) giờ nầy nghĩ lại mà tôi còn thấy oải…

Advertisements
This entry was posted in Hồi ký chiến trường. Bookmark the permalink.

2 Responses to BK Nguyễn Văn Quan – Cuộc sống của người lính chiến Địa Phương Quân và Nghĩa Quân

  1. Pingback: Blog Giành Lại Quê Hương kính mời đọc bài mới thứ năm 01-11-2012 « Chương Trình Phát Thanh VRV Radio

  2. Akon le says:

    chuc a nhieu suc khoe.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s