Anh đi bỏ lại con đường

Niềm tâm sự nhân ngày giỗ lần thứ sáu của chồng : cố Đại Úy Nguyễn hữu Bình TĐ7

Khi mọi ồn ào náo nhiệt của một ngày tưởng niệm đi qua, khi người khách cuối cùng ra về, đã hơn 9 giờ tối. Tôi ngồi một mình trong sự tĩnh lặng của căn nhà, không một tiếng động chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường và mùi nhang khói toả ra từ bàn thờ anh. Giờ phút này chỉ còn có tôi và anh bên nhau, giờ phút thiêng liêng để hồi tưởng lại.

Ngày này 6 năm về trước, anh đi làm như thường lệ nhưng không bao giờ trở về nữa. Và từ đó, mỗi năm cũng vào ngày này các bạn anh lại đến, đốt cho anh nén hương, đứng nhìn hình anh trân trọng vài giây để tưởng nhớ những buồn vui chia sẻ trong đời lính, trong những buổi tiệc “tỉnh say, say tỉnh cùng nhau” đến thâu đêm, và để suy gẫm về sự vô thường của cuộc sống.

Bỏ mặc căn nhà, bỏ mặc tôi
Bỏ mặc gian nan, bỏ mặc người
Bỏ xa xôi yêu và gần gũi
Bỏ mặc tôi buồn giữa cuộc vui

Tiếng hát trầm buồn của Khánh Ly vang trong đêm tối im lặng như rúc vào hồn tôi. Anh không bỏ mặc tôi, anh luôn bên cạnh tôi để cho tôi sức khỏe và nghị lực sống. Sáu năm qua tưởng như mới ngày nào, bởi vì tôi đã lăn như con vụ, quay tít, quay tít theo thời gian. Ngày nào đi làm, thấy được ánh sáng của mặt trời là một ngày hạnh phúc đối với tôi.

Tôi nhìn vào bức tượng đá của anh, với cái hốc mắt không tròng, nhìn tôi. Hình như từ một cỏi xa xăm nào đó, anh đang trở về ngồi cạnh tôi, để tôi thầm thì với anh nhiều điều:” Em đã sửa sang nhà cửa theo ý anh, em đã đưa con về Việt Nam thăm Nội. v.v…” Tôi biết rằng, dù không gặp, nhìn anh, nhưng tôi cảm thấy như anh luôn cận kề bên tôi, cho tôi sức mạnh đề sống. Tôi không có thời gian để buồn, và bao nhiêu việc bận bịu lo cho hai đứa con, đó là gia tài quí báu mà anh đã để lại cho tôi, đúc kết bằng tình yêu chân chính.

Trong lá thư viết cho tôi khi anh đang đóng quân ở địa đầu giới tuyến

Quảng Trị 12 tháng 8 năm 1973

Hòa em!

“…..Mai chiều Hoà ra trường về một nơi nào đó dạy, đời sống Hòa sẽ cô đơn, vì xã hội đặt em vào cái thế đứng mà con người em phải mang nhiều khuôn mặt khác nhau. Ðến trường em phải tỏ ra nghiêm trang cho người em tạo lấy uy quyền để dạy dỗ. Em phải sống gò bó để thích hợp với nghề nghiệp giáo dục của em, và kế đó là khuôn mặt của chính mình trong đó có ước mơ, nhớ nhung và xót xa. Anh cũng vậy, đời sống quân đội bước lên một bước là tạo thêm cô đơn, tạo thêm cách ngăn với lính tráng của mình và anh cũng có nhiều khuôn mặt như em; khuôn mặt đứng trước hàng quân phải chứng tỏ mình có uy quyền; khuôn mặt đứng trước cấp chỉ huy cao hơn và khuôn mặt chính mình là bản tính cố hữu của thằng người …”

Anh là vậy, khẳng khái và thẳng thắn. Tôi yêu anh và bằng lòng đến với anh, khi anh không còn danh vọng; nhưng tôi hiểu giá trị con người của anh, cái dũng chí của một quân nhân Thủy Quân Lục Chiến và cái thanh cao, chân thật trong tâm hồn anh. Giá trị con người đâu phải qua chức tước hay sự giàu sang phù phiếm giả tạo bên ngoài , chỉ có đức hạnh là mùi hương vĩnh viễn. Tôi hiểu anh là cây tùng cho tôi bình yên trong sự che chở.

Một nhạc sĩ viết rằng:”Anh đi bỏ lại con đường, bỏ mặc đêm dài, bỏ mặc tay buồn không bàn tay…”. Tôi không có bàn tay của anh, nhưng tôi có sự nâng đở, ủng hộ tinh thần của mọi người, và tôi luôn luôn nhìn thấy hình ảnh của anh qua các bạn anh, trong sự thẳng thắn của anh Liển, cái khí khái của anh Cảnh, cái điềm đạm và chững chạc của anh Nhân; trong mọi ngưòi đều có anh; tôi yêu anh nên yêu thương hết thảy mọi người, đó là những người anh tinh thần của tôi. Ai bảo những người lính Thủy Quân Lục Chiến chỉ biết đánh giặc và khô khan, không đâu! Cả một tâm hồn thơ văn trong anh Chung, anh Chánh

-“Tao nhớ mầy đã lè nhè say vài ba ly rượu ,
Những thằng đi trước vậy mà khôn …”

Văn chương không cần rào đón, nhưng rất thật. Với tôi các anh không sáo ngữ, nhưng sự hiện diện của các anh trong ngày hôm nay đã nói lên hết tâm tình của các anh. Nhìn hình ảnh anh Sỉ ôm đàn hát, tôi lại nhớ anh

“Có một lần mất mát, mới thương người đơn độc” (Trong tác phẩm Đời đá vàng của Từ Công Phụng)

Tiếng hát của người chiến sĩ kín đáo và trầm trầm ấy đã nói lên được sự thông cảm, chia xẻ cho những đớn đau mà tôi đã chịu đựng.

Bao nhiêu năm đã trôi qua, nhưng tình cản dành cho gia đình tôi vẫn không mất đi, các anh đã nối vòng tay vững chắc để che chở cho ba mẹ con tôi được bình yên.

– “ Khi nào gặp khó khăn gì, cứ gọi cho bọn anh”

Sự lo lắng của các anh đã khiến tôi tự nhủ lòng mình ‘ Phải cố đứng vững để khỏi phụ lòng mọi người”.

Giờ đây khi anh đã nằm xuống, tôi hiểu lời anh nói là đúng: ”Sống vì bạn, chết vì bạn”.

Trước ngày cưới anh viết thư cho tôi rằng:

– “ Còn một điều nữa anh muốn nói với em là lúc nào anh cũng vui với cái vui của bạn bè mình, cùng khổ với bạn bè và không nên để cho bạn anh cười anh, vì đức tính đó nó rất ảnh hưởng đến tính tình con cái mình sau này”

Sự cởi mở chân tình của anh đã làm mọi người yêu mến. Chắc không ai có thể quên được hình ảnh ngày nào trong đám tang của anh, các bạn anh thay nhau đứng nghiêm bên cạnh quan tài. Hình ảnh anh Hiển ôm huy hiệu Thủy Quân Lục Chiến trân trọng, chậm bước đi đầu và các bạn anh đã tự tay khiêng quan tài anh. Bài điếu văn của anh Vũ duy Hiền mà anh Nhân đã đọc bằng cả tâm hồn khiến đất trời nổi cơn gió lộng. Những hình ảnh ấy đã gây nên tiếng vang làm cho các đơn vị bạn khâm phục, đã đưa lên Đài truyền hình lúc bấy giờ và đã làm tiền đề cho những đám tang sau này. Dù tôi không thấy chồng tôi, nhưng tôi tự biết anh đã mĩm cười toại nguyện bởi vì sự đoàn kết vửng chắc của các anh đã làm hàng rào che chở tôi, khiến cho kẻ hại gia đình tôi phải khiếp sợ

Tôi biết rằng, đời sống quân ngũ tạo phong cách chững chạc đã đi vào từng tế bào, mạch máu của anh, nên cho dù không còn sống đời binh nghiệp, nhưng anh luôn kính nể cấp trên, hoà đồng cấp dưới, anh thường bảo tôi:

– “Đối với anh, dù giờ đây ve áo không còn mang cấp bực, nhưng không có nghĩa là không còn sự kính trọng và yêu thương nhau bằng tình người, tình binh chủng Thủy Quân Lục Chiến.”

Đời sống hôm nay, chúng ta trôi nổi trong xã hội vật chất này. Nhưng dù xã hội nào cũng đều bị chi phối bởi qui luật tự nhiên như: có rồi mất; đẹp rồi sẽ xấu; có người thương thì cũng có kẻ ghét .v.v.. đó là định luật bảo toàn. Sống trong xã hội này, chúng ta đã bán thời gian và sức khoẻ để mua đồng tiền, để rồi sau đó ta lại đem đồng tiền để mua lại sức khoẻ .v.v…Ta có thể mua lại mọi thứ, nhưng tình cảm là cái gì thiêng liêng và cao quí, mà giá trị vật chất không chen chân được. Do đó ta phải biết vun trồng và chăm sóc; phải có lòng yêu thương để hỷ xá cho nhau, đừng chấp nê, để mai kia khi nằm xuống, ta không phải ân hận nói lời tạ lổi.

Mấy lời đường đột nói lên đây, không ngoài mục đích mong được thấy căn nhà của gia đình Thủy Quân Lục Chiến có anh, có em, chan hòa tình cảm.

Xin hãy cố gắng xây cho căn nhà ấy vững vàng và ấm cúng thêm mãi để đứng vững với thời gian, đừng bĩ mai một bất kỳ vì lý do nào; để cho các đơn vị bạn nhìn thấy khối đoàn kết đồng một lòng mà ngưỡng mộ .

Một lần nữa, tôi xin chân thành cảm ơn tất cả các anh các chị có mặt, hay vì sinh kế không đến được trong ngày giổ lần thứ sáu của chồng tôi. Cầu xin sự bình an và niềm hạnh phúc luôn đến cho mọi gia đình trong mùa Xuân Ất Dậu này và mong được gặp đầy đủ các anh chị trong buổi tiệc Tân Niên sắp tới.

Vợ Cố Đại Uý Nguyễn hữu Bình
This entry was posted in Tản Mạn. Bookmark the permalink.

3 Responses to Anh đi bỏ lại con đường

  1. Pingback: QLVNCH: (Người Vợ Lính) Niềm tâm sự nhân ngày giỗ lần thứ sáu của chồng : cố Đại Úy Nguyễn hữu Bình TĐ7 | CHÂU XUÂN NGUYỄN

  2. Pingback: QLVNCH: (Người Vợ Lính) Niềm tâm sự nhân ngày giỗ lần thứ sáu của chồng : cố Đại Úy Nguyễn hữu Bình TĐ7 | CHÂU XUÂN NGUYỄN

  3. Pingback: QLVNCH: (Người Vợ Lính) Niềm tâm sự nhân ngày giỗ lần thứ sáu của chồng : cố Đại Úy Nguyễn hữu Bình TĐ7 | Vượt Tường Lửa

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s