Cho nhau cuộc đời

Thành phố nơi tôi ở mùa Hạ đã bắt đầu len lỏi vào, khi nhìn những chiếc lá xanh trên cây trổ mầu đậm hơn và khí hậu cũng cảm thấy ấm áp hơn. Đứng trong cửa sổ trông ra vườn, tôi thích thú ngắm đám cây ăn quả. Những cây cam, cây quýt, cây bưởi, cây đào, cây táo…đang trả lại cho tôi cái công khó nhọc của những ngày chăm sóc chúng: xen giữa những lá cây là những trái xanh đã bắt đầu lớn. Đàn chim sẻ ở đâu bay xà xuống, chúng nhẩy nhót, đuổi nhau trong những vòm cây, ríu ra ríu rít những âm thanh thật vui tai.Lững thững bước ra vườn, tôi ngồi xuống dưới một gốc cam, mùi thơm của những bông hoa cam nở muộn nghe dễ chịu làm sao, thấy những bông hoa trắng muốt, nhị vàng dễ thương quá, tôi đưa tay định hái thì ngón tay đeo nhẫn chợt vướng vào một cái lá. Một chiếc lá non đã cài vào cái nhẫn Võ Bị mà Phổ đeo vào tay tôi trong ngày lễ đính hôn thay cho chiếc nhẫn đính hôn thông thường. Rút chiếc lá ra, xoay xoay nhẹ chiếc nhẫn trên ngón tay, tôi lại thấy lòng mình bâng khuâng khi nhớ về những ngày tháng xa xưa cũ

Tết Mậu Thân năm 1968 là một cái Tết kinh hoàng trong tâm tưởng của mọi người dân ở miền Nam Việt Nam. Lợi dụng sự tin tưởng của chính quyền và nhân dân VNCH vào việc hưu chiến trong những ngày Tết truyền thống của dân tộc, Việt cộng đã tráo trở vi phạm và tổng tấn công trên khắp các tỉnh miền Nam.

Tại Saigon, đúng đêm giao thừa, gia đình tôi cũng như gia đình khác, giữa lúc đang háo hức tống cựu nghinh tân theo tục lệ cổ truyền trong tiếng pháo nổ mừng Xuân, thì bất chợt chúng tôi nghe xen giữa tiếng pháo là những tiếng nổ khác lạ, càng ngày càng nhiều hơn. Cậu tôi là một sĩ quan đang được nghỉ phép, thấy có tiếng nổ lạ, cậu nghe ngóng một lúc rồi nói với ông ngoại tôi:

_Hình như có tiếng súng, đúng là tiếng súng AK rồi, không lẽ VC nó tấn công vào Saigon. Không được, con phải vào trại ngay. Mọi người đừng ai ra đường, phải khóa chặt mọi lối ra vào, không được mở cửa cho người lạ.

Nói xong cậu gọi điện thoại xác nhận với đơn vị, rồi vội vã thay đồ tác chiến với nón sắt, áo giáp, súng dắt lưng và phóng xe đi giữa tiếng súng lẫn tiếng pháo ròn rã chung quanh xóm tôi ở.

Một đêm không ngủ kinh hoàng.Nỗi sợ hãi bao chùm lấy căn nhà chúng tôi Ngày hôm sau, qua khe cửa sổ, tôi nhìn ra đường, con xóm mọi ngày nhộn nhịp nay vắng tanh, thỉnh thoảng chỉ thấy bóng một vài người lính chạy qua lại với vẻ mặt khẩn cấp, nghiêm trọng. Mùi thuốc pháo, mùi khói súng cũng như mùi khét nặc nồng của những đám cháy, hãy còn vương đọng trong không gian. Tiếng súng vẫn nổ đâu đây liên tục và ròn rã như trong đêm. Qua tin tức của đài phát thanh, chúng tôi được biết đêm qua lúc giao thừa Việt cộng đã mở cuộc tổng tấn công trên toàn lãnh thổ của VNCH, hiện tại quân lực VNCH đang cố gắng đẩy lùi bọn Việt cộng ra khỏi Saigon và các tỉnh thành lớn của miền Nam VN.Sau đó vài ngày, chúng tôi được biết khu vực chúng tôi ở may mắn là không bị VC tràn vào tàn phá nặng nề như vùng Chợ Lớn, Gò Vấp hay khu trường đua Phú Thọ, nhưng cũng không tránh được những quả pháo kích lẻ tẻ của bọn chúng.

Cả nhà tôi ai nấy đều lo lắng và sợ hãi vô cùng, lũ trẻ cứ im thin thít khi bị dồn nằm dưới cái hầm trú ẩn dã chiến xếp bằng những cái bàn mà phía trên và xung quanh phủ bằng những tấm nệm giường, nệm gối được làm hối hả trong đêm,mặc dù với kiểu hầm này, chúng tôi biết sẽ chẳng tác dụng gì nếu bị pháo kích trúng. Sau đó gần cả chục ngày ở trong nhà, thức ăn cho mấy ngày Tết đã gần hết, ông ngoại tôi còn lo cho dì Tư, em má tôi, ở hẻm bên cạnh, với bày con sáu đứa nheo nhóc, chồng đóng đồn xa, Tết này không về được, không biết bên đó có yên ổn và nhất là có còn đồ ăn, thức uống gì cho bọn trẻ không. Nhưng làm sao bây giờ vì vào những ngày này không ai dám đi ra đường, sau cùng tôi đành xung phong mang giỏ đồ ăn qua cho dì và mấy em. Mở cửa ra, nhìn trước nhìn sau, ngõ xóm vắng tanh không bóng người, tay xách giỏ tôi ù chạy một mạch qua nhà dì. Đưa đồ ăn xong tôi lại ù chạy trở về. Gần tới nhà bỗng một tiếng như bom nổ hình như gần lắm, mặt đất bị rung rinh. Đang chạy, giật mình tôi té nằm xấp trên mặt đường. Cơn sợ hãi làm tôi không đứng dậy được, tôi cố lết vào sát chân tường một căn nhà gần đó. Ngồi một lúc đã tỉnh hồn, tôi gượng đứng dậy để đi, nhưng không được, đầu gối tôi đau điếng, nhìn xuống, bấy giờ mới biết chân mình đã bị thương. Có lẽ vì chạy quá mau nên khi té, đầu gối đã bị đập mạnh xuống đường, trúng vào đá nên bị cắt một vết khá sâu, máu ra lênh láng. Tôi dùng tay bịt vết thương cho máu đừng chảy, vừa cố xé vạt áo để băng vết thương lại vừa nhìn xung quanh mong có ai đó có thể giúp mình không. Vết thương đau quá làm tôi chảy nước mắt. Vừa đau lại vừa sợ, tôi co người lại nấp sau một góc tường, dúi đầu xuống khóc một mình, bỗng tôi nghe có tiếng người gọi ngay trước mặt:

_Cô ơi, cô bé ơi.

Giật mình, nhìn lên, trước mặt tôi là một toán lính trẻ khoảng bốn năm người, quần áo rằn ri, súng ống lỉnh kỉnh. Một người lính ngồi xuống trước mặt tôi, anh hỏi với vẻ lo lắng :

_ Cô bị thương hả, có nặng lắm không? Có cần chúng tôi giúp gì không?

Biết là gặp lính của mình, tôi mừng lắm, nước mắt còn ràn rụa trên mặt, tôi lí nhí trả lời:

_ Dạ không, cám ơn các anh, tôi… không sao.

Vừa nói, tôi vừa nhỏm đứng dậy, nhưng chỗ đau lại nhói lên làm cả người tôi khuỵu xuống. anh lính đã kịp đỡ cho tôi khỏi té, anh cười bảo tôi:

_ Không sao, mà như vậy đó hả, để chúng tôi giúp cô băng lại vết thương nhé.

Nhìn miếng vải buộc vết thương xé từ vạt áo, anh gật gù nhìn tôi:

_Không tệ, cũng biết tự cầm máu. À, nhà cô có gần đây không để chúng tôi đưa về.

Thấy vết thương tuy đã bớt chảy máu, tôi cũng không biết mình có thể đi một mình được không vì đầu gối bên kia cũng đau lắm, lúc này, trong lòng thật tình tôi rất muốn nhận sự giúp đỡ nhưng lại ngại không muốn làm phiền các anh, nên tôi ngập ngừng:

_ Cám ơn lòng tốt của các anh, tôi… ngồi đây một lát cho bớt đau sẽ tự đi về.

_ Ngồi một mình nơi vắng vẻ này sao? Nguy hiểm lắm, cô không sợ tụi VC hả? Hãy để chúng tôi đưa về cho, đây là bổn phận của chúng tôi mà.

Nghe vậy, tôi đành chỉ nhà cho các anh. Tôi cố đứng lên lần nữa, nhưng không được. Thấy vậy, anh đưa cây súng của anh cho người bạn:

_Cầm dùm tao, điệu này phải bế cô ấy về nhà rồi.

Nghe nói bị bế, tôi giãy nảy:

_ Không, không…không phải làm thế đâu, tôi đi được mà.

_Đi gì mà đi, đây là lệnh không được cãi.

Rồi anh cúi xuống bế thốc tôi lên, nhẹ nhàng như bế một con mèo. Biết không thể giãy dụa để làm khó người ta, tôi đành ngoan ngoãn nằm yên trong vòng tay rắn chắc của người lính trẻ mà cả người tôi cứ run lên, cứ nóng bừng lên, trong tiếng cười của những người lính:

_ Ông thày khỏe thiệt, giờ mới biết đó.

Anh mỉm cười và nháy mắt với tôi trước câu nói đùa của bè bạn.
Các cụ xưa thường nói: “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng” quả là không sai. Gần một năm sau, tôi tình cờ gặp lại anh trong một tình huống hơi đặc biệt. Chiều hôm ấy khi đi học về, xe bị hư, tôi phải ngồi bên lề đường để chờ sửa, bỗng nghe tiếng rú của một chiếc xe gắn máy phóng nhanh, tiếp sau đó là tiếng xe bị đổ, tôi quay ra và thấy một anh quân nhân cùng chiếc xe honda ngã lăn trên đường, thấy vậy, tôi liền chạy ra phụ anh đỡ chiếc xe lên và dắt vào lề. Chợt tôi nghe có tiếng người quen quen:

_ Phải Băng Thanh không?

Tôi nhìn lên ngỡ ngàng:

_ Anh… anh… Phổ, là anh sao? Tay anh chảy máu rồi kìa.

Anh nhìn tôi vừa cười vừa lấy khăn tay lau nơi vết thương:

_ Còn nhận ra tôi à. Cứ ngỡ Băng Thanh không còn nhớ chứ. Trầy chút xíu không sao đâu, chưa đến nỗi Băng Thanh phải bế tôi vào lề đâu.

Tôi cúi đầu xuống, đỏ mặt không trả lời anh khi nhớ đến lần đó, lần đầu tiên được một người con trai ôm trong tay. Tôi nghĩ thầm trong đầu: “Cái anh này, chuyện xưa như trái đất rồi mà nhớ hoài”.Hình như đoán được ý nghĩ của tôi anh tiếp:

_ Chuyện người khác tôi không nhớ chứ chuyện của Băng Thanh làm sao quên. Ngày đó cô bé Băng Thanh gầy nhom, bây giờ mà bế lại chắc cũng vẫn nhẹ tênh như con mèo.

Quê vì bị nhắc chuyện cũ, tôi đánh trống lảng:

_ Mà sao anh bị té vậy?

_ Tôi bị một thằng chạy xe qua giựt đồng hồ, may quá vì đeo bằng giây da nên chỉ bị té mà không bị mất.

Lén nhìn anh và từ nơi sâu thẳm trong trái tim, cái tình cảm của một lần gặp gỡ ngày nào, đang nhẹ nhàng thức giấc, đang nhẹ nhàng rung lại cái nhịp đập của hôm ấy, tôi biết từ nay lòng mình sẽ không còn bình yên nữa. Sau ngày được anh giúp, anh đâu biết rằng hình ảnh của anh đã nằm sâu trong trái tim tôi. Cứ tưởng cái hình ảnh đó rồi sẽ bị chìm dần vào lãng quên vì tôi không bao giờ nghĩ sẽ có ngày gặp lại anh nữa, thế mà, để rồi bây giờ….

“… Tình yêu như trái phá con tim mù loà, một mai thức dậy chợt hồn như ngất ngây, chợt buồn trong mắt nai, rồi tình vui trong mắt, rồi tình mềm trong tay” (Tình Sầu-Trịnh Công Sơn)

Và…, chúng tôi đã đến với nhau. Từ hôm tôi gặp nạn được Phổ đưa về nhà, cả nhà tôi ai cũng mến và quý anh, tuy vậy tôi vẫn dấu chuyện của hai đứa chỉ vì bà mợ, em dâu của mẹ tôi. Bà muốn làm mai tôi với một ông có chức quyền, họ hàng của mợ. Tôi từ chối lấy lý do mình còn nhỏ muốn học thêm, chưa muốn lập gia đình sớm. Lời từ chối của tôi không làm mợ và ông ta nản lòng. Mợ thì cứ cố kiếm cách để tôi gặp ông, còn ông thì cứ ngày này, mốt nọ đến thăm mợ rồi tìm cách tiếp cận với tôi. Ông khoe giàu sang, khoe quyền thế, nhưng với tôi vô ích, dù lúc đó tôi chưa yêu Phổ, nhưng tôi cũng không thể nào có cảm tình với ông được. Nể mợ, tôi cố gắng tiếp chuyện vài lần, nhưng hình như ông không thấy được sự miễn cưỡng của tôi, mà cứ quấy rầy bám sát làm cho tôi càng thấy sợ. Đến một hôm không chịu được nữa, tôi đã nói thẳng:

_ Thưa bác, cháu chỉ đáng tuổi con gái của bác thôi.Cháu xin bác đừng xưng hô anh em với cháu như thế, người ngoài nghe được họ sẽ cười.

Tưởng nói thế ông sẽ biết ngượng mà rút lui, ai dè ông còn trơ trẽn bảo tôi:

_ Ai dám cười anh nào, mợ em đã hứa gả em cho anh rồi, chẳng bao lâu nữa chúng mình là vợ chồng, không xưng anh em thì xưng gì bây giờ cưng, he…he…

Thật trâng tráo hết chỗ nói, tôi không thèm trả lời mà bỏ đi thẳng. Chiều đó khi tôi trở về, mợ mắng tôi không tiếc lời vì đã làm mợ mất mặt với em họ của mợ, mợ đã cảnh cáo nếu bắt gặp tôi có bồ thì bà sẽ làm xấu mặt tôi cho biết.
Ngày trước, từ lúc cậu chưa lập gia đình, vì ba tôi mất sớm, cậu đã nhờ mẹ con tôi về ở chung để lo cho ông ngoại. Từ ngày mợ về làm dâu, mẹ con tôi đã muốn dọn đi nhưng cậu không cho và nhất là ông ngoại buồn, nên chúng tôi đã ở lại. Bây giờ ngại xích mích với mợ, mẹ khuyên tôi, khi tôi cầu cứu đến bà:

_ Con không muốn lấy ông Trương cũng phải thôi, ông ấy đáng tuổi bố con, con có bằng lòng mẹ cũng không gả. Bây giờ con cũng chẳng quen biết ai, bồ bịch với ai thì sợ gì mợ ấy, với lại, mẹ nghĩ cậu sẽ không để cho vợ mình muốn làm gì thì làm đâu, con cứ lo học hành, đỗ đạt, xong đi làm, lúc ấy mẹ con ta ra riêng cũng không muộn. Bây giờ đừng nói gì cho mợ con giận, nhà cửa lại xào xáo, không yên.

Vì thế mỗi lần hẹn hò với Phổ khi anh về phép, tôi phải tìm đủ cách để ra khỏi nhà mà không bị mợ nghi ngờ, hay kiếm chuyện. Chiều nay Phổ lại được về phép, anh liên lạc với Hoàng Mai cô bạn thân của tôi, thế là Hoàng Mai xách xe đến nhà xin phép cho tôi đi ciné với nó. Để trêu tức bà mợ đang nhìn tôi bằng đôi mắt cú vọ, tôi nói to:

_ Mẹ ơi, mẹ xin phép với ông ngoại dùm con là tối nay con đi chơi với Hoàng Mai, với bồ của con, không ăn cơm nhà đâu nhe mẹ.
Nghe tôi ráo lên như vậy, đứng ngoài cửa, Hoàng Mai bịt miệng lại cười, thấy tôi bước ra nó bảo nhỏ:

_ Mày cũng quá quắt lắm chứ có thua gì bà ấy đâu.

Rồi hai đứa rúc rích cười với nhau

Tới chỗ hẹn, thấy Phổ trong bộ đồ lính nhẩy dù, đang ngồi hút thuốc trên xe Honda, lưng quay về phía chúng tôi, tôi bảo Hoàng Mai ngừng ở chỗ xa anh, xuống xe, đi nhè nhẹ về phía Phổ, tới nơi, tôi lấy hai tay bịt mắt anh lại. Hay ghê, Phổ không hề giật mình, anh nắm hai tay tôi bỏ khỏi mắt mình, nhưng vẫn không buông ra:

_ Sao giờ này mới đến, anh nhớ em quá à, cho mi một cái đi.

_ Không có rỡn à nhe, người ta nhìn kìa.

_ Kệ người ta.

_Thiệt, cái mặt lì lợm quá, Mai nó đang chờ ở đằng kia, để em lại nói nó về.

_ Nhớ dặn Mai đến đón, nếu không mợ biết đuổi đi, anh về mất vợ là buồn lắm đó.

Tôi nguýt Phổ một cái thật dài:

_ Nghèo mà ham. Thôi em ra với Mai đây. Anh đi gửi xe đi.

Lúc tôi trở lại đã thấy Phổ đứng chờ với hai cái vé trên tay và gói đậu phọng.
Vào trong rạp, sau khi đã yên chỗ, Phổ đưa tôi gói đậu phọng:

_ Sao đến trễ vậy?

_ Tại kẹt xe. Anh chờ em có lâu không?

_ Không lâu, chỉ mới có vài tiếng thôi à.

_ Xạo, anh là chúa xạo, chứ không phải đến sớm để kiếm cô nào đèm đẹp mà tán sao.

_ Chả có cô nào đèm đẹp cả, với anh chỉ có cô Băng Thanh là đẹp, đẹp, đẹp thôi.

_ Lại xạo nữa, mà nói em đẹp một tiếng là đủ rồi

_ Đâu được, một tiếng đẹp thì chỉ là đẹp thôi, hai tiếng đẹp, đẹp thì là hơi đẹp, phải là ba tiếng đẹp, đẹp, đẹp, mới là rất đẹp.

_ Miệng anh dẻo quẹo à.

_ Thử chưa mà biết miệng anh dẻo?

_ Thử cái gì?

_Hôn đó,

Tôi đỏ mặt :

_ Anh này, thua anh luôn đó.

_Thua thì phải chiụ phạt.

_ Phạt cái gì?

_ Hôn anh!

Tôi cong môi lên:

_ Không, không thèm nói với anh nữa.

_Tại em, ai biểu em bắt anh chờ dài cổ làm chi, chờ em, anh hút hết năm gói thuốc rồi đấy.

_Xạo đi, hút thuốc nhiều miệng hôi lắm.

Phổ quàng tay qua vai tôi, đôi mắt long lanh trong bóng tối, anh tình tứ:

_ Hôn thử xem có hôi không?

Tôi nghe máu trong người mình chạy rần rật, cúi đầu tránh cái nhìn đắm đuối của anh, tôi bốc đại một nắm đậu phọng úp nhanh vào miệng anh, anh thì thầm:

_ Hối lộ anh, anh cũng không tha đâu

Không đợi tôi phản ứng, anh kéo vai tôi sát vào người anh, khuôn mặt hai đứa kề nhau, tôi nghe mùi thuốc lá nồng nàn rồi đôi môi anh nhẹ nhàng mơn trớn làn môi tôi. Đi chơi với anh mấy lần nhưng chưa lần nào anh hôn tôi. Nụ hôn đầu tiên với anh đã làm cả người tôi như nhũn ra, cái cảm giác nóng bừng, run rẩy của lần đầu tiên anh ôm tôi trên tay lại trở lại nhưng mạnh mẽ hơn và đê mê hơn.

_ Băng Thanh ơi,

_ Dạ,
_Anh yêu em, yêu nhất trên đời.

Tôi cười đẩy nhẹ anh ra:

_ Thế anh yêu ai nhì.

_ Anh

_ Thế ai ba.

_ Không có, vì ở trong quân trường họ chỉ dạy anh đếm có một, hai thôi. Lúc nào cũng một hai, một hai, không có ba. Hì hì, như vậy chỉ có hai đứa mình thôi. Cho anh mi một cái nữa nhe.

Phổ của tôi là như vậy đó, vì vậy tôi chỉ yêu có mình Phổ và càng ngày tôi càng yêu anh nhiều hơn. Những hôm đi học về một mình không có anh đến đón, tôi thấy mình lẻ loi vô cùng, buồn vô cùng và tiếng hát Thanh Lan từ một quán nhạc bên đường vẳng ra càng làm tôi nhớ anh day dứt: “…Nếu vắng anh, ai đón em khi tan trường về, kề bóng em ven sông chiều chiều, gọi tên người yêu…”Và tôi đã gọi tên anh : “ Phổ ơi, Phổ ơi, em nhớ anh, nhớ nhiều lắm”, như thế đấy.

Từ ngày quen biết anh, tôi biết nói dối nhiều hơn, cứ mỗi lần anh về phép là tôi lại tìm một cái cớ để trốn đi chơi với anh. Hôm thì cúp cua bỏ lớp học ở Hội Việt Mỹ, khi thì đi ôn thi với các bạn và Hoàng Mai luôn là cái bình phong che chắn cho cuộc tình của tôi với Phổ. Nhưng có lẽ với những người đang yêu, cử chỉ và tâm trạng yêu đời, yêu người của họ khó có thể che mắt được những người tinh ý như mẹ tôi. Một chiều, sau khi đi tiễn Phổ trở về đơn vị, cái khuôn mặt thẫn thờ buồn nhớ của tôi đã bị mẹ bắt gặp. Tối hôm đó, khi đi ngủ tôi vẫn có thói quen rúc vào lòng mẹ, vừa đưa tay ôm ngang người mẹ, thì mẹ vuốt tóc tôi và dịu dàng hỏi:

_ Con đang yêu phải không, ai vậy, sao không đưa về cho mẹ xem mặt.

Tôi giật mình nhỏm dậy:

_ Sao mẹ biết.

_Mẹ cha cô, tôi đẻ ra cô đó, có cái gì mà qua mắt mẹ được.

Rồi mẹ ngồi lên, lấy tay vén nhẹ những sợi tóc lòa xòa trước trán tôi, giọng mẹ nghiêm lại:

_ Con gái lớn rồi, tới tuổi phải yêu mẹ không cấm, nhưng phải cho mẹ biết người ấy là ai. Mẹ là mẹ của con, mẹ không muốn con vì dại khờ mà hại cả một đời. Hãy đưa người đó về gặp mẹ, mẹ tin rằng với cách nhìn người của mẹ sẽ giúp con tránh được những sai lầm không nên có, để phải mang lấy hậu quả không tốt về sau. Ngưng một lát mẹ tiếp, nhìn vào mắt mẹ này, người đó là ai?

Tôi nhìn vào mắt mẹ rụt rè:

_ Người này mẹ và cả nhà đều biết mà, là…anh Phổ.

Nghe câu trả lời, nét mặt mẹ như rãn ra, mẹ cười thật tươi, gật gù:

_ Cậu Phổ à, được đấy, dù chỉ một lần trò chuyện ngắn ngủi, mẹ cũng nhận thấy tư cách của cậu ấy rất khá, hôm nào dẫn cậu ấy về nhà ăn cơm nhe con.

Tôi nhào ôm lấy mẹ, nước mắt viền mi:

_ Mẹ, mẹ ơi, cám ơn mẹ, con yêu mẹ quá.

_ Mẹ bố cô, đừng nịnh.

Lúc này, tôi thấy mình là người hạnh phúc nhất trên trần đời, đã có mẹ che chở, tôi thấy không cần thiết phải sợ bà mợ “cú vọ” nữa. Tôi sẽ hiên ngang đưa anh về ra mắt mọi người trong gia đình tôi, và nhất quyết sẽ bảo vệ tình yêu của mình dù có phải đụng độ với bà “cú vọ”.

Tôi đã đưa Phổ về ra mắt gia đình. Anh được cả nhà tôi hoan nghênh. Cậu còn khen tôi khôn ngoan khi chọn Phổ, ngoại trừ mợ. Không thể phản đối ra mặt vì còn phải giữ tác phong là một phụ nữ của một gia đình gia giáo, hơn nữa vì ông ngoại và cậu rất mến Phổ và đối đãi với anh thật chân tình nên mợ chỉ biết hậm hực, tức tối, đá thúng, đụng nia rồi trút những tức giận lên lũ trẻ của mợ.Từ nay tình yêu của tôi coi như sóng lặng, gió êm và ông em họ của mợ đã bị tôi cho đi tàu suốt.

Khi yêu nhau, anh kể tôi nghe về cuộc đời của mình: Bố anh đã bỏ mình vì nước năm anh mười tuổi, năm năm sau mẹ anh mất trong một lần đi buôn, chuyến xe đò mẹ anh đi đã trúng mìn của Việt Cộng. Từ đó anh sống với ông bà nội. Đáng lẽ anh không phải đi lính, vì anh là đứa cháu độc nhất trong gia đình, nhưng anh nhất quyết xin ông bà nội cho anh được gia nhập quân đội, một phần vì mối thù của cha mẹ, một phần vì không muốn là gánh nặng cho ông bà đã già của mình, vả lại anh đã chán sống một cuộc sống nhàm chán, không có lý tưởng, hơn nữa sự chèn ép của các cấp chức địa phương với gia đình cũng là một động lực khiến anh càng muốn đi lính hơn. Ông nội của anh rất buồn, nhưng cũng không cản trở cái hoài bão hào hùng của người cháu trai mà ông thương nhất, nên anh đã được toại nguyện.

Quen nhau được hơn một năm thì Phổ xin phép gia đình để đưa ông nội của mình đến nói chuyện xin cưới tôi. Anh bảo tôi:

_ Em biết không, các cụ xưa có nói “Cưới vợ thì cưới liền tay, chớ để lâu ngày “có đứa nó bắt mất tiêu”.

_ Anh này, lại chế thơ của người ta rồi. Đứa nào mà bắt nổi em, anh chỉ tào lao thôi.

_Thì ông em họ của mợ đó.

_ Xí, còn “phia” mới đụng được tới em.

_ Thế anh đụng được không?

_ Không. Tôi chu môi, sao anh nham nhở thế?

_ Lính mà em.

_ Chả có lính nào nham nhở đâu, chỉ có anh thôi.

Trước khi làm đám cưới, chúng tôi đã có một lễ đính hôn thật dản dị và ấm cúng. Mẹ tôi đã làm một bữa tiệc nho nhỏ trong gia đình. Sở dĩ tôi không có chiếc nhẫn bình thường như mọi người trong ngày lễ này vì hôm anh đưa tôi đi mua nhẫn, ông ngoại tôi có nói với anh: “ Không nhất thiết phải mua đồ quá quý giá, đắt tiền, hãy cho vợ con vật gì mà con quý nhất, như vậy mới chứng tỏ được tình yêu của con với vợ”. Thế là tôi đã có được chiếc nhẫn Võ Bị trong lễ đính hôn của mình.

Sáu tháng sau, đám cưới chúng tôi được cử hành. Ngày tôi bước lên xe hoa về nhà chồng, nhìn tôi xúng xính trong áo dài gấm đỏ, khăn vành dây vàng, mẹ ôm tôi và nói trong đôi mắt ngấn lệ vì sung sướng:

_ Hảy sống cho thật hạnh phúc nhe con gái của mẹ.

Từ ngày yêu anh, tôi đã học được rất nhiều điều. Ngày xưa tôi không biết và không thể phân biệt được người lính nào thuộc binh chủng nào, vì các anh đều mặc những bộ đồ lính rằn ri gần giống như nhau. Bây giờ thì tôi đã tương đối biết được lính nào là Biệt Động Quân, lính nào là lính TQLC, là lính Nhẩy Dù v…v…

Và cũng từ ngày làm vợ anh, mang tâm trạng của một chinh phụ, tôi đã từng nhiều đêm mất ngủ vì lo lắng cho anh. Chưa bao giờ những tin tức chiến sự được tôi quan tâm nhiều đến như thế và cũng chưa bao giờ tôi lại thuộc làu tên những địa danh, những trận chiến mà binh chủng của anh đã tham gia như bây giờ.

Chiến tranh như càng ngày càng lan rộng hơn và càng ngày càng khốc liệt hơn. Trên mặt báo, trên đài phát thanh, truyền hình, hình ảnh những trận đánh nổi tiếng tại Bình Long, An Lộc, Quảng Trị , Long Khánh, Thường Đức…của các sư đoàn Dù được nói đến không ngừng, nhiều lần tôi không dám xem TiVi chỉ vì càng xem thì tôi lại càng lo cho anh nhiều hơn.

Cưới vợ rồi, nhưng anh vẫn như cánh chim bạt gió, nay mặt trận này, mai nơi khác, những ngày về phép của anh thưa dần mà ngay cả thư từ cũng ít hơn trong khi cuộc chiến thì càng ngày càng gia tăng.

Khi tôi sanh cháu trai đầu lòng, anh chỉ về phép đúng một ngày rồi lại phải trở về đơn vị ngay ngày hôm sau. Có ai hiểu rằng cuộc đời làm vợ lính lại lắm âu lo như vậy. Có những đêm ngồi ôm con, ru con ngủ bên cửa sổ, nhìn những đóm hỏa châu ngoằn ngoèo trong đêm tối, nước mắt tôi lại rơi đầy trên má con, tôi nhớ đến anh ngút ngàn, lo cho anh quay quắt. Giờ này anh đang ở đâu, có được ngủ một giấc ngủ trọn vẹn không hay đang ghì tay súng bên một bìa rừng nào đó, hoặc đang căng mắt quan sát bóng địch giữa mật khu của giặc trong đêm thâu, để giữ cho người dân có những tháng ngày dài yên ổn.

Đã hơn tám tháng rồi, anh chưa một lần về phép và tôi không nhận được tin tức gì của anh. Tôi như người ngồi trên đống lửa, những lá thư tôi gửi theo KBC của anh cũng không thấy hồi âm, đêm nào tôi cũng khóc và cầu nguyện cho anh được bình an nơi tuyến đầu lửa đạn để trở về với mẹ con tôi. Đã có lần tôi nhờ cậu tôi xem có thể giúp để kéo anh từ mặt trận về không, nhưng cậu bảo phải hỏi ý kiến của anh, nếu anh bằng lòng cậu mới giúp. Nhờ cậu cũng như không, tôi biết chắc chắn anh sẽ không bao giờ nhận sự giúp đỡ này và có lẽ cậu cũng hiểu tính anh nên từ chối tôi khéo. Là người vợ ai cũng lo cho chồng, có ai muốn mình thành goá phụ đâu, tôi cũng không ngoại lệ. Tôi còn nhớ đã có lần nghe anh kể chuyện anh suýt chết hụt nếu không nhờ bạn bè thì anh đã không còn sống mà trở về với vợ con nữa, tôi sợ quá đề nghị với anh để nhờ cậu giúp cho anh về hậu cứ. Không những anh đã gạt ngang mà còn bảo tôi không được nhắc đến chuyện này nữa, anh nói:

_Anh cấm đó, không bao giờ được nói với anh chuyện này.Anh là một người lính, bổn phận của anh cũng như những người trai nước Việt khác là phải chiến đấu để bảo vệ miền Nam này, hơn nữa anh còn bạn bè, đồng đội, anh không thể bỏ họ mà rút lui một cách hèn nhát như vậy được. Em có muốn có một người chồng như vậy không? Không, phải không, vậy thì hãy cười lên cho anh xem nào, cái gì mà nước mắt ngắn, nước mắt dài như thế này. Em xem này chồng em đánh trận bao nhiêu lần mà có bị gì đâu, số anh sống thọ lắm. Tin anh đi. Em biết không thầy bói còn nói vợ chồng mình sống với nhau tới đầu bạc, răng long cơ mà. Hơn nữa số anh phải có tới mười đứa con lận, bây giờ mới có một đứa. Còn tới chín đứa nữa, phải làm sao bây giờ nhỉ? Anh nháy mắt với tôi, khá mệt đấy em ạ.” Nói rồi anh cười ha hả.

Mấy hôm rồi, không hiểu sao tôi thấy trong người bứt rứt, khó chịu lạ thường, lòng cứ nóng cồn cào, làm việc gì cũng hỏng, cũng sai. Linh tính như báo cho tôi biết một điều gì chẳng lành đây. Tôi nghĩ đến anh:

_ Phổ ơi, bây giờ anh đang ở đâu? anh có được bình an không? Em lo cho anh quá. Nếu anh có mệnh hệ nào thì mẹ con em mới sống làm sao đây? Không, không, anh không làm sao cả, Phổ của em vẫn bình yên phải không anh, em tin thế, vì anh nói số anh sống thọ lắm, chúng mình sống với nhau tới đầu bạc răng long mà phải không anh?

Tôi cứ hết đi ra, lại đi vào lẩm bẩm như một con điên. Hôm nay, tôi đang tính nhờ cậu tôi hỏi thăm tin tức về anh, thì anh Trương, một người bạn cùng đơn vị đi với một người lính đến nhà tìm tôi:

_ Chị Phổ, anh Phổ bị thương, đang nằm ở Tổng Y Viện. Tôi đến đón chị vào thăm anh ấy.

Nghe nói anh bị thương, cả người tôi lạnh toát, chân tay tôi cứng đờ. Linh tính của tôi đã không nói láo với tôi.Tôi nhìn anh Trương trân trân một lúc, rồi như chợt tỉnh, tôi cuống quýt:

_Anh ấy bị thương ra sao, có nặng không. Dạ …dạ tôi vào ngay, vào ngay với anh ấy bây giờ.

Với tay lấy vội chiếc áo khoác ngoài, rồi cứ thế, chân đất tôi chạy ào ra cửa. Anh Trương vội chạy theo:

_ Chị Phổ, xin chị bình tĩnh, anh ấy…không sao đâu. Chị quên đi dép rồi kìa. Tôi sẽ chờ chị ở ngoài xe.

Lúc này tôi không còn đầu óc nào để mà nhớ đến chuyện gì. Ai bảo sao tôi làm vậy. Với tôi chỉ có anh và những giọt nước mắt.
Anh nằm đó, cặp mắt nhắm nghiền, thiêm thiếp, hơi thỡ nặng nề. Cái chân bị thương được băng bó từ đùi xuống qua đầu gối, những vệt máu đã khô trên mặt băng. Cả người anh được cột chặt vào giường để tránh khi anh cử động làm động đến vết thương. Thỉnh thoảng anh rên lên nhè nhẹ. Ngồi bên cạnh giường, nắm lấy bàn tay anh, úp mặt vào đó, tôi thì thầm nho nhỏ trong dòng nước mắt nhạt nhoà:

_ Phổ ơi, em đến với anh rồi đây, anh có biết không? Anh nói anh về với em với con sao giờ anh lại nằm đây. Tỉnh dậy đi anh, tỉnh dậy đi để nói chuyện với em nè. Đừng ngủ lâu như thế, đừng làm em lo nhe Phổ. Em yêu anh lắm anh có biết không. Con cũng yêu anh nữa. con ngoan lắm,nó đang tập đi để khi anh về anh sẽ dắt mẹ con em đi chơi. Phổ ơi, tỉnh lại đi anh. Phổ ơi.

Đột nhiên tôi thấy bàn tay anh như xiết nhẹ tay tôi. Tôi ngửng lên, cặp môi khô của anh đang mấp máy, tôi nhổm người, kề mặt mình sát mặt anh, tôi nghe tiếng anh yếu ớt gọi tên tôi:

_ Thanh.

_ Dạ, em đây, anh tỉnh rồi à, em mừng quá anh ơi. Để em đi báo với bác sĩ nhe, em sẽ về ngay.

Trước khi đi, tôi cúi xuống hôn nhẹ lên môi anh, hình như tôi thấy anh mỉm cười, một nụ cười nhè nhẹ trên đôi môi khô khốc. Đưa tay gạt những giọt nước mắt còn vương trên má, tôi bước nhanh ra khỏi phòng.

Những ngày dài ở bên giường bịnh với anh, tôi đã nghiệm ra một điều cho riêng tôi: Dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt, khó khăn và tồi tệ cách nào, chỉ cần trong lòng mình có một tình yêu chân thật, thì những lo lắng, muộn phiền cũng không làm mình đổ gục được, không những vậy nó còn là điểm tựa, là động lực giúp mình có thêm nghị lực sống. Tình Yêu có nghĩa là nghĩ về nhau, lo cho nhau, chăm sóc cho nhau và đó chính là mình đã cho nhau tất cả cuộc đời.

Sự suy nghĩ này đã giúp tôi vượt qua được những bi quan, có được sự mạnh mẽ để đứng vững trong thời gian anh bị thương và thời gian sau này khi anh bị đưa vào một nhà tù tàn bạo nhất thế kỷ: Tù cải tạo.

Tiếng cánh cửa mở và tiếng huýt sáo của Phổ đã kéo tôi về thực tại. Tôi đứng lên nhìn Phổ bước về phía mình với nụ cười trên môi. Hạnh phúc đang ở quanh tôi, trong ánh nắng vàng rực rỡ, trong tiếng chim ríu rít và trong nụ cười của Phổ.

Tường Thúy
Tucson – AZ – 2016

http://batkhuat.net/van-chonhau-cuocdoi.htm

This entry was posted in Tản Mạn, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s